Con đường xưa giờ đã thành kỷ niệm
Khi bóng em xa khuất mãi bên đời
Anh bất lực, nhìn theo em lặng lẽ,
Và hiểu rằng mình sẽ mãi đơn côi…

Day dứt mà chi,  khi tình đã chia đôi
Gương đã vỡ làm sao lành được nữa
Em dỗi hờn, vội quên lời đã hứa
Anh rất buồn, nói chi được em ơi!

Thôi nhé em, yêu thương thế đủ rồi!
Xin trả  lại những gì em đã tặng
Và còn đây một vết thương thầm lặng
Hãy để anh  mang nó suốt cuộc đời…

Cảm ơn em đã đem đến nụ cười
Cùng hạnh phúc cho anh,  trong ngày cũ
Anh thầm nghĩ, bấy nhiêu thôi cũng đủ
Để suốt đời anh mang trọn niềm đau.

Sẽ chẳng bao giờ anh trách em đâu
Cũng sẽ chẳng nói rằng mình rất tiếc
Anh và Em,  ta yêu nhau tự nguyện
Có tiếc chăng là: “Anh không đi hết tình yêu em”


                                                              Hồ văn Lành – sưu tầm

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top