Chuyện nhà Phật kể: Có một tu sĩ theo thầy học đạo đã lâu năm. Thấy anh đã tiến bộ nhiều, Thầy cho anh sống tự lập. Anh dựng một túp lều đơn sơ giữa cánh đồng. Ngày ngày ngoài thời gian khất thực, anh chuyên tâm đọc kinh cầu nguyện. Anh chỉ có độc một manh áo. Cứ chiều tối, anh giặt áo, phơi khô, để sáng hôm sau có áo mặc. Cạnh lều anh ở, có con chuột đêm đêm bò ra cắn chiếc áo anh phơi. Buổi sáng, anh phải đi tìm kim chỉ vá áo. Buổi tối, chuột lại bò ra cắn. Sau nhiều lần vá, anh sợ manh áo sẽ nát, nên quyết định nuôi một con mèo. Con mèo ăn khoẻ nên thức ăn xin được không đủ. Anh phải cấy lúa để có thêm thức ăn nuôi mèo. Vì cấy lúa, anh phải nuôi bò để cày ruộng. Bận rộn với việc đồng áng, anh không còn giờ đọc kinh cầu nguyện. Một thiếu nữ trong làng tình nguyện giúp, anh vui vẻ nhận lời. Vì có thêm người, nên anh phải lo làm nhà cửa cho khang trang. Chẳng bao lâu anh trở thành chủ gia đình có vợ, có con, có nhà cao cửa rộng, có ruộng đất, có đàn bò. Ít lâu sau, Thầy anh trở lại, nhìn nhà cửa, ruộng nương, trâu bò, Thầy ngạc nhiên hỏi anh: “Tất cả những thứ này, tại sao thế?” Anh trả lời: “Tất cả chỉ vì con muốn giữ cho manh áo khỏi bị chuột cắn”.
Câu chuyện trên cho thấy con người muốn vươn lên thật khó. Có nhiều thứ vướng mắc ngăn cản bước chân. Vướng mắc kéo theo ràng buộc. Những vướng mắc ràng buộc đan nhau thành một tấm lưới khổng lồ vây bọc con người. Muốn tự do bay lên, phải có can đảm phá tung những mắt lưới trói buộc.
Tiên tri Êlisa là người biết phá vỡ những trói buộc đó. Ông là một nhà nông. Khi Thầy Êlia đến tìm, ông đang cày ruộng với 12 cặp bò. Có 12 đôi bò tức là khá giàu có. Thế mà, khi nghe Thầy Êlia kêu gọi, Êlisa đã chẻ cày làm củi, giết bò làm lễ vật, thiêu đốt tất cả để dâng tiến Chúa, rồi lên đường theo Thầy.
Làm nghề nông thì tài sản là ruộng đất, trâu bò, cày cuốc. Đốt cày cuốc, giết trâu bò có nghĩa là từ bỏ tài sản của mình. Đốt cày cuốc, giết trâu bò cũng có nghĩa là đoạn tuyệt với nghề nghiệp cũ để theo đuổi nghề nghiệp mới. Đốt cày cuốc, giết trâu bò cũng có nghĩa là đoạn tuyệt với quá khứ để phóng mình vào tương lai. Đó là một lựa chọn dứt khoát. Ra đi không vướng bận, vì chẳng còn gì gắn bó, ràng buộc. Ra đi không trở lại vì đốt cày, giết bò rồi thì đâu còn chỗ trở về nữa.
Thái độ của tiên tri Êlisa là thái độ mà Chúa Giêsu đòi hỏi trong bài Tin Mừng hôm nay.
Chúa Giêsu mời gọi ta bước theo Người. Để theo Người, ta phải dứt khoát quyết liệt. Không khoan nhượng. Không lưỡng lự dùng dằng. Sở dĩ Chúa đòi chúng ta phải dứt khoát vì Chúa biết xác thịt chúng ta yếu đuối. Tinh thần muốn vươn cao nhưng xác thịt cứ muốn kéo ghì chúng ta xuống. Thánh Phaolô khuyên chúng ta hãy sống theo Thần Khí chứ đừng theo xác thịt. Hơn nữa, ma quỷ rất tinh khôn, nó cám dỗ ta từng bước, đưa ra những lý do rất hợp lý để khiến ta nhượng bộ. Nhượng bộ xác thịt một lần rồi sẽ dẫn đến những nhượng bộ khác. Những nhượng bộ đó kéo ta dần dần xa Chúa. Đến khi tỉnh lại thì đã muộn rồi. Như câu chuyện người đệ tử muốn giữ manh áo rách mà ta đã nói ở đầu.
Xin Chúa ban cho chúng con được dứt khoát trên đường theo Chúa, đã cầm cày rồi thì đừng quay lại sau lưng. Amen.
KIỂM ĐIỂM ĐỜI SỐNG
1- Ra đi rồi quay đầu lại. Bạn có kinh nghiệm đau đớn về điều này chưa? Nhất là đối với những ai quyết tâm từ bỏ rượu chè, cờ bạc, tiêm chích. Bạn có thấy điều đó không?
2- Có nhiều trở ngại ngăn cản bạn tiến bộ trên đường đạo đức. Hiện nay, điều gì cản trở bạn nhiều nhất?
3- Đã lần nào bạn có một thái độ dứt khoát với tính mê tật xấu chưa?
4- Thái độ của Êlisa dạy ta điều gì?

ĐTGM. Ngô Quang Kiệt


BÀI CHIA SẺ CỦA LINH MỤC QUỐC BẢO

Bài đọc 1: 1 Vua 19, 16b.19-21Bài đọc 2: Galat 5, 1.13-18
Tin Mừng: Luca 9, 51-62

Kong keng kong, tiếng đồng hồ điểm 18 giờ 3 khắc, lòng bà Loan bồn chồn lo lắng: không biết tại sao thằng út giờ này chưa về? Vì thường ngày chưa đến 18 giờ nó đã về đến nhà cơ mà! Nhưng điều bà lo nhất vẫn là ông Hào, chồng bà, vốn là người nghiêm khắc, rằng mọi người trong gia đình phải có mặt đầy đủ để cùng bữa tối chung với nhau lúc 19 giờ. Rồi thời gian cũng tới, cơm nước đã sẵn sàng, mọi người ngồi vào bàn. Ông Hào thắc mắc: «thằng út đâu?» Bà Loan nhỏ nhẹ: «có lẽ cuối tuần, nhiều trường tan học cùng giờ nên kẹt xe chăng?»; Còn thằng hai và con bé ba thì im thin thít, ngồi đợi. Một lát sau, có tiếng cửa mở. Thằng út bước vào. Cả nhà sững sờ không nhận ra nó nữa. Nó đã thay hình đổi dạng với cái đầu mới bằng mái tóc nhuộm 2, 3 màu xanh đỏ. Ông Hào không thể kiềm được nữa, rồi một tràng tiếng lạ phát ra. Thằng út không màng ăn uống, ba chân bốn cẳng chạy thẳng lên lầu, vào phòng đóng chặt cửa, nhưng trước đó nó cũng không quên buông thõng một câu: It’s my style!

Mấy hôm sau, có thư mời từ nhà trường. Ông hào bực bội với vợ: «Quý tử của bà đó. Tôi vô can trong chuyện này!». Bà Loan đến trường họp phụ huynh. Thì ra cũng có nhiều bà mẹ khác cùng đến. Đó là những phụ huynh của cả một đám choai choai mới lập thành nhóm “It’s my style”. Thầy hiệu trưởng yêu cầu các phụ huynh phải bắt các em tuân theo qui luật đồng phục của nhà trường, nếu còn muốn tiếp tục đến lớp. Một vài đứa nổi loạn, bỏ nhà, bỏ trường, đi bụi. May cho bà Loan, bà thở phào nhẹ nhõm vì thằng út của bà đã vâng lời đi tẩy tóc và đến trường bình thường như trước.

“It’s my style”. Trong cuộc sống, có nhiều khi ta cũng có thái độ cố chấp theo kiểu: “Tui là rứa”, để rồi khó chấp nhận ý kiến của người khác. Nhưng « No Man is an Island – Con người không ai là một hòn đảo » (John Donne), vì « Bản chất của con người là động vật có tính xã hội - Man is by nature a social animal » (Aristote), với những mối tương quan đa chiều, đồng vị và đồng đẳng, thích nghi trong từng hoàn cảnh theo kiểu « ở bầu thì tròn, ở ống thì dài » (Tục ngữ). Tuy nhiên, đó không phải là sự tha hóa đánh mất bản chất riêng, nhưng là sự khôn ngoan, uyển chuyển trong cuộc sống theo nguyên tắc « nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc » (Tục ngữ), để có thể hòa đồng mà không hòa tan, để học hỏi, trau dồi và tích lũy những điều hữu ích hầu giúp ta được thăng tiến hơn theo nguyên tắc và quy luật của bất cứ môi trường, đoàn thể, tổ chức xã hội, văn hóa, hoặc tôn giáo nào ta muốn gia nhập.

Ngày trước, ở Sài Gòn, nhiều lần đi ngang qua nhà thờ Đức Bà vào những chiều Chúa nhật, tôi thấy rất có nhiều người giữ đạo và tham dự Thánh lễ theo kiểu “It’s my style”. Có những người tụm năm tụm bảy ngoài nhà thờ để hút thuốc và tán gẫu; có những đôi nam nữ ngồi trên xe máy; những đôi khác lại ngồi dưới những gốc cây xa xa xem lễ vọng… Trong lòng tôi nghĩ thật tiếc cho họ quá. Tại sao họ lại đánh mất thời gian vô ích như vậy? Thà ở nhà nằm ngủ có sướng hơn không? Hay ít ra tìm nơi đâu đó mà đánh vài chén rượu, nhâm nhi ly cà phê mà bàn chuyện thiên địa thì có lẽ còn thú hơn? … Phải chăng họ đã chọn giải pháp an toàn cho bổn phận giữ đạo: chọn một mà được cả hai?

Đời người quả là một chuỗi dài bởi những lần chọn lựa . Cuộc sống có rất nhiều điều khiến ta phải đắn đo cân nhắc. Chọn lựa luôn bao hàm sự tự do, nhưng cũng đồng nghĩa với những hy sinh, mất mát: chọn điều này thì mất điều kia. Kẻ bắt cá hai tay không bao giờ đạt được kết quả tốt nơi đoạn cuối cuộc hành trình.

« Nhập gia tùy tục ». Hành trình theo Chúa, hay sự chọn lựa làm kitô hữu cũng không là một ngoại lệ. Nhưng tự do luôn là yếu tố hàng đầu, bởi kitô hữu nghĩa là con người của tự do, mà tự do lớn nhất là tự do đối với tội. Thánh Phaolô nói: « Thưa anh em, chính để chúng ta được tự do mà Đức kitô đã giải thoát chúng ta » (c. 1 – Bài đọc II). Ơn gọi làm kitô hữu là ơn gọi nhưng không, cùng với lời đáp trả bằng tất cả sự tự do cá nhân trong chọn lựa: « Ông Êlisê nói với ngôn sứ Êlia: “Xin cho con về hôn cha mẹ để từ giã, rồi con sẽ theo ngài”. Ngôn sứ Êlia trả lời: “Cứ về đi! Thầy có làm gì anh đâu?”. Ông Êlisê trở về, bắt cặp bò giết làm lễ tế và làm tiệc đãi người nhà, rồi đi theo ngôn sứ Êlia » (Bài đọc I). Tuy nhiên, một khi đã chọn lựa thì « Ai đã tra tay vào cày mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa » (c. 62 – Bài Tin mừng). Đó là nguyên lý cho mọi sự thành công, bởi chỉ có người nhìn về phía trước mới có thể không đi trệch đường. Như người đồ đệ, để đạt đến cảnh giới thần thông thì luôn phải rèn luyện theo sự chỉ dẫn của sự phụ, nếu không sẽ có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. Người môn đệ phải học theo giáo lý của Thầy, và người kitô hữu không thể lạm dụng tự do để phá vỡ những nguyên tắc chung, bởi « anh em đã được gọi để hưởng tự do. Có điều là đừng lợi dụng tự đo để sống theo tính xác thịt, nhưng hãy lấy đức mến mà phục vụ lẫn nhau » (c. 13 – Bài đọc II).

Chính vì thế, người kitô hữu, dẫu là Giáo hoàng, giám mục, linh mục hay giáo dân, trong chức phận của mình không thể để cho cảm tính kiểu “It’s my style” thúc đẩy đời mình, nhưng là phải là người « sống theo Thần Khí, và như vậy sẽ không còn thỏa mãn đam mê của tính xác thịt nữa » (c. 16). Đó là những đam mê về tình-tiền-tài và những lôi cuốn của thế gian làm ta lạc xa con đường ta đang bước. Những đam mê đó có thể khiến ta ngủ quên trong những tham vọng, chai lỳ trong những hình thức giữa đạo, và mê muội trong chốn lợi danh để mà dâng tay này rồi rút lại tay kia… Tất cả đều trái ngược với Thần Khí, trái ngược với ơn gọi của người kitô hữu, của những người bước theo Đức Kitô trong sự từ bỏ, mà sự từ bỏ lớn lao và khó khăn nhất chính là sự từ bỏ chính mình, từ bỏ cái tôi, từ bỏ điều mà mình luôn luôn tự nhận là “It’s my style”, để nhìn về phía trước và bước đi trên nẻo đường do Thần Khí dẫn lối.

Lm. Quốc Bảo

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top