SAO KHÔNG NÓI KHI EM CÒN SỐNG 

Thông thường khi sống bên nhau chúng ta ít đối đãi ân cần với nhau. Chúng ta ít dám nói những lời ngọt ngào chân thành dành cho nhau. Tất cả như đang bị chôn tận đáy lòng khiến chúng ta ngại ngùng khi bày tỏ tình yêu thương đối với người thân. Nhưng đáng tiếc, chúng ta lại thay vào đó là những đối xử vô tâm, những lời nói vô tình làm buồn lòng nhau. Để đến khi ta mất đi người thân, vĩnh viễn không còn thấy nhau nữa thì cảm xúc yêu thương được xuất phát từ trái tim mới biểu lộ. Buồn thay, người đã chết rồi không còn nghe được nữa!
Có thể những lời yêu thương, ngọt ngào như thế, lúc còn sống người thân chúng ta khao khát muốn được nghe biết bao nhiêu! Thế mà chúng ta chỉ biết cho nhau những lời chì chiết, lạt lẽo, vô tình.
Có một bài hát có câu: “… sao anh không nói khi em còn sống…”. Một câu trách thật là nhẹ nhàng nhưng cứ xoáy vào tim… Sao anh không nói khi em còn sống, bây giờ khi em không còn nữa, anh muốn nói thì đã muộn, những lời nói mà nếu lúc còn sống được nghe anh nói, em sẽ hạnh phúc biết dường nào.
“Sao không nói khi em còn sống  ..  .” là những lời yêu thương tôn trọng lẫn nhau, mà lại nói những lời thóa mạ làm đau lòng nhau để khi người thân đã ra đi thì tiếc nuối cũng bằng không.
“Sao không nói khi em còn sống . . .” là những lời xây dựng vun đắp hạnh phúc cho nhau, mà lại nói những lời đắng lắng thô bỉ với nhau.
“Sao không nói khi em còn sống . . .” là những lời cảm thông, tha thứ cho nhau mà lại nói những lời chì chiết làm đau lòng nhau.
Cuộc sống chung quanh chúng ta vẫn là vậy. Tôi vẫn thấy những người con đùn đẩy cho nhau để chăm sóc cha mẹ, đôi khi còn chì chiết  làm đau lòng cha mẹ, thế nhưng khi cha mẹ qua đời mới thấy hối tiếc vì mình đã chẳng làm tròn bổn phận báo hiếu mẹ cha. Tôi vẫn thấy vợ chồng thường cơm chẳng lành canh chẳng ngọt vì vợ chồng khắc khẩu, thế nhưng, một khi người bạn không còn thì kẻ ở lại cũng cảm thấy chơi vơi, hối hận vì đã để những ngày tháng trôi qua quá buồn đau. Tôi vẫn thấy những người hàng xóm bên nhau vẫn nói những lời bóng gió làm đau lòng nhau, nhưng khi xa nhau mới thấy lòng xót xa.
Cuộc sống vẫn vô thường. Hôm nay đoàn tụ ngày mai chia ly. Cái chết lúc nào cũng rình mò, chực chờ bên ta và tất cả người thân yêu của ta. Hãy sống, hãy yêu thương, hãy nói những lời thật ngọt ngào xuất phát từ trái tim đối với những người thân yêu của mình, vì có thể bất cứ lúc nào, chúng ta cũng có thể mất nhau, dù ở bất cứ lứa tuổi nào, không phải theo quy ước cứ mãi đến già 70, 80 hay 100 tuổi mới mất.
Tháng 11 phải chăng cũng gợi nhớ cho chúng ta một niềm nuối tiếc nào đó về một người thân mà ta đã đối xử thiếu tình người mà nay họ không còn. Chúng ta tiếc nuối vì đã không nói những lời yêu thương dành cho họ. Chúng ta nuối tiếc về những lần chúng ta đối xử bất khoan dung với nhau. Chúng ta nuối tiếc vì nhiều cơ hội để phục vụ cho họ mà ta cố tình bỏ qua. Và bây giờ, khi xa cách, họ cũng đang nói với chúng ta: “Sao không nói khi em còn sống”.
Tháng 11 không dừng lại việc nhớ đến người quá cố mà là dịp để ta làm điều gì đó cho họ. Họ đang cần chúng ta yêu thương. Hãy yêu thương họ bằng việc cầu nguyện, làm việc lành phúc đức cho họ. Họ đã an nghỉ trong Chúa, thế nên, họ chẳng cần chúng ta nói gì với họ. Điều họ cần là hãy thay họ đền tội và lập công cho họ. Hãy tạo công nghiệp cho họ như là cách thể hiện lời nói yêu thương dành cho họ.
Cuộc sống con người luôn thiếu sót trong đức ái và đức mến. Những người đã chết cần chúng ta đền bù cho họ bằng chính đời sống bác ái yêu thương của chúng ta dành cho họ. Chúng ta hãy dành cho họ một kinh lạy cha, một kinh tin kính để xin ơn toàn xá cho họ nhân lễ các đẳng linh hồn. Chúng ta hãy dành cho họ những tràng chuỗi Mân Côi để xin ơn cứu độ cho họ. Chúng ta hãy làm một hy sinh hay một việc bác ái nào đó để đền bù cho thiếu sót trong cuộc đời bác ái của họ.
Đây là những cách mà chúng ta có thể đền bù với những người thân yêu của chúng ta. Những con người đáng lẽ ta phải yêu thương nhưng chúng ta đã phụ tình thương với họ. Hãy biết tận dụng tháng 11 như là tháng báo hiếu cho tổ tiên, tháng làm việc bác ái cho người đã khuất.
Ước gì tháng 11 là dịp để chúng ta bày tỏ lòng yêu mến với người đã khuất bằng những việc mang lại ơn ích thiêng liêng cho họ. Xin Chúa Giê-su đầy lòng thương xót đón nhận những tâm tình và việc làm của chúng ta để ban ơn cho các linh hồn là những người thân yêu của chúng ta. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top