Lễ Chúa Giáng Sinh


Lời Chúa: Ga 1,1-18
"Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta." (Ga 1,14)
Cách đây hơn hai ngàn năm có một người được Thiên Chúa ban cho ơn đặc biệt, đó là tiên tri Isaia. Ông hướng về tương lai của nhân loại mà Thần của Thiên Chúa đã hé mở cho ông để ông nói lên những lời đầy an ủi cho cả loài người.
Kể từ ngày đó, nhân loại hằng mong chờ, đợi trông Đấng mà Isaia loan báo báo ra đời.
Rồi người ta thấy một Người có những điểm rất kì diệu.
Ngài là Con Trời nhưng lại chịu làm con một người thợ mộc tầm thường. Dầu sống bình thường, nhưng tuổi thơ ấu của Ngài làm cho vị Vua Hêrôđê đầy kiêu ngạo và gian ác phải khiếp sợ.
Ngài là Đấng giàu có tột đỉnh trong nước trời, nhưng lại chịu trở nên nghèo nàn vô cùng trên trái đất. Ngài không có tiền, dù chỉ là những đồng tiền nhỏ, đến nỗi Ngài phải bảo một môn đi câu để tìm một đồng bạc nơi miệng cá mà đóng thuế. Muốn đãi toàn dân một bữa ăn, Ngài phải nhờ đến bánh và cá của một em bé. Khi muốn qua bên kia bờ biển, Ngài phải đi nhờ thuyền của người chài lưới. Muốn vào thành Jérusalem Ngài phải dùng con lừa đi mượn của người khác. Khi chết, Ngài chỉ còn một cái áo, nhưng bọn lính cũng lấy cái áo đó của Ngài. Sau khi chết, Ngài không có tiền để mua một cái huyệt, người ta phải chôn Ngài trong một cái huyệt của người khác.
Vâng Ngài là như thế vậy mà ngày nay đâu đâu cũng có nhà của Ngài.
Ngài không có cấp bằng đại học, nhưng cho dù sự khôn ngoan của những người cao nhất ở đại học, cũng không sao so sánh được với sự khôn ngoan của Ngài. Khi mới mười hai tuổi, Ngài đã làm cho những nhà thông thái phải sững sờ ngạc nhiên vì những lời đối đáp cao siêu của Ngài.
Ngài có quyền trên định luật thiên nhiên. Một đám tiệc cưới bất ngờ thiếu rượu, Ngài đã biến nước thành rượu để chàng rể khỏi bẽ mặt trong ngày vui. Chỉ dùng một phần ăn của anh em nhỏ, với năm cái bánh và hai con cá, Ngài đã đãi hơn năm ngàn người một bữa ăn no nê và còn dư ra mười hai giỏ đầy những miếng bánh vụn. Một đêm khuya kia, trong một cơn giông tố dữ dội, Ngài đã đi trên mặt biển động như đi trên đất liền để đến với các môn đệ. Giữa lúc các môn đệ của Ngài kinh hãi vì những ngọn sóng biển cao ngất gầm thét, Ngài vẫn bình thản, chẳng một chút hãi sợ, rồi Ngài còn quở trách gió và biển, rồi chúng phải vâng lệnh. Việc lạ lùng đến nỗi các môn đệ phải kinh ngạc hỏi nhau “Ngài là ai?” (Mc 4,41)
Các bác sĩ phải dùng thuốc để chữa bệnh, nhưng Ngài chỉ cần một lời phán là bệnh tật phải tháo lui. Thật lạ lùng! Ngài đã giải tán đám tang của một chàng thanh niên con của một bà mẹ goá cho cậu sống lại đi về nhà với bà mẹ của cậu. Ngài đã biến cảnh thương tâm từ biệt của hai chị em Máttha và Maria thành cảnh vui mừng sum họp bằng cách gọi Ladarô đã chết chôn cả bốn ngày, từ mồ mả đi ra, để anh được trở về nhà sum họp lại với gia đình.
Suốt một đời, Ngài chẳng hề viết một cuốn sách nào nhưng hiện nay trên thế giới, không có một thư viện nào có đủ chỗ để chứa hết những sách mà người ta viết về Ngài.
Ngài không hề vẽ một bức tranh, nhưng ngày nay chẳng ai có thể kể cho hết những bức tranh mà người ta đã vẽ về Ngài.
Ngài không sáng tác một bài nhạc hay một bài ca nào, thế nhưng những bản nhạc đại hòa tấu, những bản thánh ca được viết ra để ca tụng Ngài thì nhiều vô kể và lúc này đây chúng đang được vang lên khắp bốn bể năm châu để nói lên lời ca tụng và cảm tạ Ngài!
Ngài không hề có vũ khí trên tay. Ngài cũng không hề tuyển mộ binh sỹ để thành lập quân đội, nhưng không có một tướng lãnh nào hay bất kì vị lãnh tụ nào có nhiều người bằng lòng tùng phục họ như người ta tùng phục Ngài. Lịch sử không thể kể hết những con người thuộc đủ mọi giai cấp, thuộc đủ mọi ngôn ngữ, thuộc đủ mọi màu da đã, đang và sẽ tuân phục Ngài từ hai ngàn năn nay và mãi mãi về sau. Đã có những con người quyết chống trả Ngài với tất cả khả năng, với tất cả quyền lực, nhưng cuối cùng họ cũng phải nhìn nhận, đầu phục và quy hàng. Không phải vì Ngài đã chinh phục họ bằng vũ lực, nhưng Ngài đã chinh phục họ bằng tình yêu Ngài dành cho họ.
Các đế quốc hưng thịnh rồi suy tàn. Các vua chúa trần thế lần lượt ra đi, nhưng Ngài vẫn còn mãi. Vua Hêrôđê không giết được Ngài. Đế quốc Lamã không tiêu diệt được Ngài. Sự chết không có quyền trên Ngài. Mồ mả không giữ được Ngài, vì vị trí của Ngài là ở bên hữu Đấng Toàn Năng.
Tất cả mọi người đều bị sự sự chết khuất phục, nhưng ngài đã chiến thắng sự chết và bước ra khỏi mồ một cách khải hoàn. Người ta rời cuộc đời trần thế bằng nắm mồ dưới ba tấc đất, nhưng ngài, ngài rời cuộc đời trần thế bằng cách thăng thiên về trời.
Ngài đã từng bị khinh bỉ nhục nhã, nhưng nay Ngài đang sống và ngự trên ngai vinh hiển của Thiên Chúa. Trước khi trở về trời, Ngài đã hứa một điều lạ lùng cùng những kẻ thuộc về ngài rằng: Ta đi và sắp sẵn cho các con một chỗ. Khi Ta đã sắp sẵn cho các con một chỗ rồi, Ta sẽ trở lại đem các con đi với Ta, hầu ta ở đâu thì các con cũng sẽ ở đó với Ta.(Ga 14,3) Lời hứa lạ lùng này sẽ thành tựu trong tương lai gần đây. Lúc đó những người của Ngài sẽ vui mừng trọn vẹn vì được sống hạnh phúc vĩnh cửu với Đấng kì diệu của họ.
Đấng kì diệu ấy là ai? Thưa chính là Chúa Giêsu. Ngài là con trẻ đã sinh ra tại chuồng chiên nằm trong máng cỏ cách đây hơn 2000 năm. Ngài đã từ trời giáng thế để đem người tin nhận Ngài từ trần gian về cõi trời.
Xin kính chúc tất cả anh chị em một mùa Giáng Sinh vui vẻ và đầy hồng ân của Chúa Giêsu.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top