Mùa vọng đang về trong yêu thương
Em ở trời Tây - chốn tha hương
Đêm nay có thấy lòng se lạnh
Khi chợt nhớ về - Mẹ quê hương?

Em ạ đêm nay gió lạnh về
Tự nhiên lòng thấy nhớ em ghê
Nhớ ngày xưa đó em còn bé, 
Nhõng nhẽo và hay cứ khóc nhè!

Thuở bé mình thường chơi ô quan
Khi thua, em khóc - bảo: “Anh gian!”
Đến khi em lớn - nhiều mơ mộng 
Em lại cho rằng: “Anh dối gian!”

Vậy là năm tháng cứ dần trôi
Con sáo sang sông - sáo theo người
Anh còn ở lại làng quê cũ
Vẫn đợi, vẫn mong, bóng một người!

Mừng Chúa Ngôi Hai xuống làm người
Quê mình rộn rã khắp nơi nơi
Vậy mà có gã cô đơn lắm!
Ngồi đếm sao rơi tận cuối trời!

Hồ Văn Lành

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top