Hiện tượng phô trương hình thức

                                   

Năm ngoái, anh họ lo hôn sự con gái đầu lòng.

Để chuẩn bị việc hệ trọng, anh đến nhà tìm tôi hỏi ý kiến về hình thức tổ chức và cách đãi tiệc. Tôi góp ý chỉ nên tổ chức giản dị, chọn lọc khách mời đúng với mối quan hệ, các món ăn dọn ra cần đầy tô đĩa và ngon miệng là được, chớ vẽ vời cầu kỳ bởi gia đình anh đang còn rất chật vật, túng bấn. Vả lại sui gia là người cùng làng, đều làm nông nghiệp như nhau. Mối quan hệ của anh không rộng. Với hoàn cảnh như thế, không nhất thiết phải làm cho “hoành tráng” nhằm lấy le với đời, để rồi phải mang nợ về sau.

Anh nghe xong im lặng, rồi nói lãng sang chuyện khác.

Ngày đến dự lễ vu quy con anh, tôi hết sức ngỡ ngàng trước hình thức tổ chức! Bởi hoa giấy, chữ nghĩa và nhân ảnh bằng mút xốp mua ở tiệm tạp hóa về, dán lòe loẹt khắp nơi trông rất chướng mắt.

Các món ăn bày trên bàn mới là điều đáng để nói, anh dọn quá sang với nhiều món hải sản đắt tiền. Trong khi ấy, do bị trùng đám với vài nhà khác trong làng, nên số khách đến dự thiếu gần 5 bàn trên tổng số 30 bàn dọn ra.

Một tháng sau đám cưới ấy, chúng tôi mới có dịp gặp lại nhau. Trong câu chuyện, anh có phàn nàn về sự “thất thu” của tiệc cưới, phải bán đi hơn hai tạ tiêu để bù lỗ. Tôi chẳng hề ngạc nhiên bởi đã tiên đoán trước, chỉ thấy tội nghiệp cho anh. Do đua cho “bằng chị bằng em” mà quên mất mình là ai, địa vị trong xã hội đứng ở chỗ nào?

Bài học khiêm tốn này anh phải trả học phí khá cao!

Người cháu gọi tôi bằng cậu, hiện đang là CEO một tập đoàn lớn, có vài căn nhà trị giá hằng triệu đô la. Vẫn đều đặn hỗ trợ cho những tổ chức từ thiện, giúp học sinh nghèo trong Nam ngoài Bắc số tiền từ vài chục đến hằng trăm triệu. Thế nhưng bình thường chỉ xài cái điện thoại Nokia đời… cũ rích màn hình đen trắng.

Theo cháu: “Điện thoại suy cho cùng chỉ có chức năng gọi và nhắn tin là quan trọng nhất. Các tích hợp khác trong đó nhiều khi không dùng đến, nhất là với người bận rộn. Do vậy xài điện thoại quá đắt tiền là một sự lãng phí vô nghĩa, bị nhà sản xuất lôi kéo vào cuộc chơi hao hụt túi tiền mà không nhận biết.”

Kể hai câu chuyện này, tôi muốn qua đó người đọc có một sự so sánh trong hai người bà con của tôi ai thực sự là người khiêm tốn, ai là người biết rõ giá trị đồng tiền, ai là người khôn ngoan đáng học hỏi.


Hiện tượng tiêu dùng quá đà, thích phô trương bề ngoài đang nổi lên trong một xã hội còn đầy dẫy khó khăn, còn quá nhiều người nghèo khó đói ăn cần cấp thời cứu trợ, chính là một hồi chuông cảnh báo nhân văn của nhiều người đang bị mai một. Phải được ghìm cương lại để giúp những kẻ ấy có định hướng sống cho đúng.


Vàng bạc, áo quần, của cải đắt tiền, tiện nghi hiện đại, nhà cửa khang trang… cần thiết vô cùng, nó giúp nâng cao chất lượng cuộc sống, mang lại lợi ích tuyệt vời cho người sử dụng. Tuy nhiên, xin hãy nhớ cho, tất cả những thứ ấy chỉ là vật ngoại thân. Chúng không thể làm tăng thêm giá trị cho người sở hữu nó nếu bản thân chủ nhân không có giá trị. Giá trị của con người nằm ở bên trong tâm hồn, biểu lộ ra qua cách cư xử đầy tính nhân bản với đồng loại.

Tin tức nông dân sau một đêm ngủ dậy bỗng đổi đời, các cậu ấm, cô chiêu con đại gia, con quan chức lớn ăn chơi trụy lạc, no cơm ấm cập sinh ra dâm dật đủ trò… Để rồi kết cuộc rầm rập kéo nhau vào tù, băng hoại tâm hồn, tàn lụi thân xác vẫn còn là tin nóng hổi hiện nay.

Mong rằng những ý kiến này sẽ góp phần cảnh tỉnh những ai còn mù quáng trước sự hào nhoáng giả tạo của danh vọng, đeo đuổi phù vân của tiếng khen.

Hãy biết điểm dừng để không rơi vào vực thẳm.

Sơn Khê





0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top