Xin được ở cùng em nơi chốn ấy 
Một chốn đời phẳng lặng những phong ba 
Để nước mắt là cõi tình che đậy 
Dẫu nguồn sông cuối bãi vẫn quê nhà.

Xin được giấu chút buồn không cội rễ 
Có gì đâu ngày tháng vẫn vô tình 
Đời cứ phải cuốn vào dâu bể 
Bước chân nào lưu lạc mãi lênh đênh.

Mềm môi uống ngụm sầu xưa vô vọng 
Tóc đã phai, màu mắt cũng trăng sương 
Những ao ước như mùa đông lạnh cóng 
Hỏi bao giờ tìm gặp chút dư hương. 

Dòng thơ cũ không còn trong ký ức 
Em mang theo trong cay đắng muộn màng 
Biển vẫn đợi con sóng về thao thức 
Khung buồn xưa nỗi đợi vẫn thênh thang.

                                 Mạc Phương Đình
HVL (sưu tầm- nguồn: thơ văn Mạc Phương Đình)



0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top