Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu (Mt 6, 24-34)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Không ai có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó sẽ ghét người này, và yêu mến người kia, hoặc nó chuộng chủ này, và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền của được. Vì thế Thầy bảo các con: Chớ áy náy lo lắng cho mạng sống mình: lấy gì mà ăn; hay cho thân xác các con: lấy gì mà mặc. Nào mạng sống không hơn của ăn, và thân xác không hơn áo mặc sao?

Hãy nhìn xem chim trời, chúng không gieo, không gặt, không thu vào lẫm, thế mà Cha các con trên trời vẫn nuôi chúng. Nào các con không hơn chúng sao? Nào có ai trong các con lo lắng áy náy mà có thể làm cho mình cao thêm một gang được ư? Còn về áo mặc, các con lo lắng làm gì? Hãy ngắm xem hoa huệ ngoài đồng, coi chúng mọc lên thế nào? Chúng không làm lụng, không canh cửi. Nhưng Thầy nói với các con rằng: Ngay cả Salomon trong tất cả vinh quang của ông, cũng không phục sức được bằng một trong những đoá hoa đó. Vậy nếu hoa cỏ đồng nội, nay còn, mai bị ném vào lò lửa, mà còn được Thiên Chúa mặc cho như thế, huống chi là các con, hỡi những kẻ kém lòng tin.

Vậy các con chớ áy náy lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì, uống gì, hoặc sẽ lấy gì mà mặc? Vì chưng, dân ngoại tìm kiếm những điều đó. Nhưng Cha các con biết rõ các con cần đến những điều đó. Tiên vàn các con hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người, còn các điều đó, Người sẽ ban thêm cho các con. Vậy các con chớ áy náy lo lắng về ngày mai. Vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy".

Đó là lời Chúa.

Trước hết hãy tìm kiếm…
“Không ai có thể làm tôi hai chủ... làm tôi tiền của”.

Trong chúng ta chẳng ai dám thẳng thừng tuyên bố rằng mình ‘làm tôi’ hay ‘là đầy tớ’ tiền bạc đâu; nhưng hầu hết chúng ta đều sẵn sàng nhìn nhận: mình dành phần lớn thời giờ và công sức để lo kiếm tiền, vì đó là thực tế cuộc sống. Điều này thật tự nhiên và chẳng có gì là sai trái, là xấu xa cả. Đó là qui luật sống bất thành văn áp dụng chung cho hết thảy mọi người, nhất là trong cái xã hội đầy cạnh tranh được gọi là văn minh tiến bộ ngày nay. Chính vì thế mà thực tế ít có ai bị sốc vì câu nói ‘không được làm tôi tiền của’, vì ai nấy đều đinh ninh rằng: mình phải lo kiếm tiền để sống thì có, nhưng làm tôi hay tôn thờ tiền bạc thì không bao giờ! Tuy nhiên không ít người trong chúng ta lại thấy khó chịu vì lời Đức Giê-su khuyến cáo: “Tiên vàn hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và đức công chính của Người… đừng lo lắng vì ngày mai!”

Đã sinh ra trên đời, ngoại trừ một thiểu số những người được may mắn thừa hưởng một gia tài kếch sù nào đó, ai ai cũng đều phải lo kiếm sống thôi. ‘Lo cho ngày mai’ là điều không những cần phải làm, mà còn là điều phải dạy cho con cái biết để có thể sinh tồn. Thiên hạ đã chẳng luôn ca ngợi những người biết phòng thân, biết lo xa… biết làm ăn là gì? Thậm chí người ta còn coi đó là dấu hiệu của sự trưởng thành, mục tiêu mà bất cứ đứa trẻ nào cũng cần đạt tới. Khi còn nhỏ, đứa trẻ sống vô tư bao lâu còn có cha có mẹ chăm lo cho nó. Nó quả thực rất hạnh phúc vì không phải lo cho ngày mai. Tuy nhiên cha mẹ nào cũng tìm mọi cách cho con cái ăn học, chỉ vẽ chúng kinh nghiệm kiến thức này nọ… vì biết chắc một điều: một ngày kia chúng sẽ phải tự lập. Một khi phải xa lìa hoặc mất cha mất mẹ, tức là khi chỉ có một mình trên đời, không nơi nương tựa, thì biết phòng thân lo xa là điều thiết yếu nhất.

Khi Đức Giê-su yêu cầu các thính giả Người: “đừng lo cho mạng sống: lấy gì mà ăn; cũng đừng lo cho thân thể: lấy gì mà mặc…” chắc hẳn Người không dạy một lối sống vô tư buông thả hiểu theo lẽ thường tình. Điều Người thực sự muốn ám chỉ phải liên quan tới cốt lõi của Tin Mừng, đó là anh em có một Thiên Chúa ở trên trời, Người là Cha của anh em, Đấng không những toàn năng vô song mà còn đầy nhân ái yêu thương. Đức Giê-su kêu gọi những ai tin vào Người, muốn làm môn đệ của Người, thì cũng phải chia sẻ với Người tình phụ tử thâm sâu nhất, mà Người xuống trần chính là để mạc khải cho loài người được biết. Con người không chỉ có một Thiên Chúa để mà thờ phượng, nhưng còn có một Chúa Cha yêu thương. Với Ngài họ sẽ không ngừng kêu lên: “Abba… Cha ơi!” Đức Giê-su đã chẳng bộc trực tuyên bố rằng: tâm tình phó thác trẻ thơ là điều quí giá nhất của Tin Mừng mà mọi môn đệ Người cần lưu giữ và phát huy là gì? “Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại và nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,3). Nói như thế tức là Người tuyên bố rằng: bất cứ ai nói rằng mình tin vào Người thì cũng phải tin tưởng phó thác nơi Chúa Cha, Đấng đầy lòng từ ái yêu thương không bao giờ bỏ rơi đàn con bất chấp tình trạng của chúng có là thế nào đi nữa. Do đó lo lắng thái quá cho ngày mai và chạy đôn đáo kiếm tiền là biểu hiện của phản bội đức tin, là chối bỏ sự phó thác tin tưởng mà Tin Mừng đòi hỏi. “Đừng lo…” không đơn thuần chỉ là một lời khuyên mang tính luân lý để ngăn chặn lòng tham, nhưng là một cảnh báo liên quan trực tiếp tới đức tin Ki-tô hữu. Đối với các tín hữu, càng lo lắng cho ngày mai bao nhiêu thì càng tố cáo niềm tin của họ đặt nơi Chúa Cha nhân ái đã dần phai nhạt bấy nhiêu.

“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho!” Nếu Nước Thiên Chúa chính là mạc khải của Đức Giê-su về một Thiên Chúa - Abba đầy nhân ái, thì tìm kiếm Nước đó đương nhiên phải được hiểu là tiên quyết hãy đón nhận và củng cố niềm tin tuyệt đối nơi Cha từ nhân. Còn nếu đức công chính của Thiên Chúa lại là tình yêu thứ tha của ơn cứu độ mà Chúa Cha thực hiện nơi thập giá Đức Ki-tô Giê-su, thì tìm kiếm đức công chính đó đương nhiên phải là nỗ lực sống bác ái yêu thương, và tha thứ cho cả thù địch (xem Mt 5, 38-48 của CN 7 thường niên năm A). Trong nhận thức của mọi Ki-tô hữu, mối quan tâm này phải được ưu tiên đặt lên hàng đầu.

Kinh nguyện ‘Lạy Cha’ mà Đức Giê-su đã dạy cho các môn đệ Người đúng là diễn tả một tâm tình sâu lắng nhất mà mọi Ki-tô hữu, trong tư thế con thảo đối với Cha trên trời, tha thiết tìm kiếm. Trong kinh nguyện này trong phần một, họ ‘nguyện xin’ cầu mong cho Nước Thiên Chúa, cho vương quốc tình yêu này được hiển trị; trong phần hai họ cam kết sống sự ‘công chính Tin Mừng’ qua tha thứ yêu thương hàng ngày. Thản hoặc nếu còn vương chút lo lắng ‘sẽ ăn gì, uống gì, hay mặc gì đây…’ thì cũng phải gói trọn trong tình con thảo với người Cha nhân ái trên trời, “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày”.

Phải chăng ‘đừng lo lắng vì ngày mai!’ là linh đạo nền tảng của Tin Mừng mà mọi Ki-tô hữu đều phải biểu hiện trong chính cái thế giới bon chen được gọi là văn minh hiện đại hôm nay? Phải chăng đây chính là sứ điệp Tin Mừng mạnh nhất mà thế giới ngày nay đang mong đợi được nhìn thấy nơi các Ki-tô hữu, để tìm ra giải pháp tận căn cho các tranh chấp triền miên trên mọi lãnh vực?

Lạy Chúa Cha từ nhân, xin ban cho con hồng ân biết trọn vẹn tin tưởng phó thác trong vòng tay nhân ái của Cha. Như thánh Tê-rê-xa Hài Đồng Giê-su, con thà mất tất cả mọi ân huệ khác chứ không muốn mất niềm tin yêu phó thác phụ tử rất Tin Mừng này, là kho tàng quí báu nhất mà Thánh Tử Giê-su đã cất công xuống thế mạc khải cho chúng con biết. Xin Cha hãy dạy cho con, trong mọi hoàn cảnh, cho dầu là đen tối và phũ phàng nhất của cuộc đời, luôn biết thốt lên như Đức Giê-su trên thập giá với tất cả niềm tin yêu phó thác: “Con xin trao phó trọn mình con trong vòng tay nhân ái của Cha”. Amen

Gioan Nguyễn Văn Ty. SDB








0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top