|Các bạn trẻ thân mến,

Nhớ lại lúc còn ở Vườn Dầu trước khi bước vào cuộc khổ nạn, Giêsu đã đau buồn không ít. Những tâm tư và thổn thức trong lòng, Giêsu không biết chia sẻ cùng ai. Nghĩ đến những nhục hình, tra tấn, ai mà chả sợ. Giêsu cũng chỉ là một con người, như bao con người khác, cũng mong ước được thoải mái và an toàn cho xác thân. Một mình lặng lẽ giữa khu vườn vắng ngắt, bao nhiêu nỗi niềm, Giêsu thốt lên cùng Cha trọn vẹn. Giêsu hãi kinh trước những gì sắp xảy đến cho mình. Đã có lúc Giêsu xin Cha cho mình thoát khỏi chén rượu quá sức cay nghiệt kia. Nhưng vâng ý Cha, Giêsu chẳng thể lùi bước. Cha là sức mạnh của Giêsu, là nơi mà Giêsu có thể kín múc cho mình sức mạnh và nguồn vui.

Vâng lời Cha, chịu để cho người ta dẫn mình đi như một tên tù tội. Vâng lời Cha, Giêsu phải đứng trước một tòa án với bao nhiêu lý lẽ và nhân chứng gian trá, bị điệu từ nơi này đến nơi khác, bị người ta xem như trò hề để giải khuây, bị người ta tha hồ vả má, bạt tai, sỉ nhục, khinh bỉ. Từng đòn roi đau buốt cắm sâu vào thịt xương, như muốn rách ra từng mảnh. Những vết thương rỉ ra những giọt máu chảy tuôn không kịp ngừng. Bị phản bội, Giêsu không oán trách. Bị bán rẻ, Giêsu cũng không màng. Đinh nhọn kia đang xuyên qua bàn tay Ngài, đôi bàn tay đã làm biết bao dấu lạ, đã nắm tay người củi để đưa họ trở về với cộng đồng, đã cứu chữa biết bao nhiều bệnh nhân lần lũi. Mũi đinh kia đang xuyên qua bàn chân Ngài, đôi bàn chân đã dong duổi qua khắp các nẻo đường để mang niềm vui và bình an đến cho người khác. Tất cả những đau khổ ấy, Giêsu đều chịu được hết. Ngài vẫn cắn răng chịu đựng, không một lời oán than, không một câu kêu trách.

Thế nhưng, có một nỗi đau khủng khiếp xảy đến với Ngài, một nỗi đau lớn hơn tất cả nỗi đau khác, một nỗi đau gắn liền với cả sinh mệnh Ngài. Khi chịu đòn roi đau đớn, hay khi bị sỉ vả nặng nề, Ngài đã chẳng kêu trách ai. Vậy mà Giêsu đã không chịu được một sự kinh khủng, tăm tối của linh hồn, đến độ Ngài đã phải thốt lên “lạy Cha, sao Cha bỏ con?” Trong cuộc thương khó này của Giêsu, Chúa Cha đã ẩn mình đến nỗi Giêsu dường như không hề cảm nhận được Cha mình. Xung quanh Giêsu chỉ là một màu đen u ám, dày đặc giăng kín tâm tư. Vì Cha, Giêsu có thể chịu đựng tất cả. Nhưng giờ đây, ngay cả một chút cảm nhận sự hiện diện của Cha bên cạnh để nâng đỡ mình, Giêsu cũng không có. Một nỗi cơ đơn đụng chạm đến tận hữu thể mình. Giêsu như bị bỏ mặc bởi hết tất cả mọi người, chỉ một mình chơ vơ hứng chịu tất cả. Nỗi đau vì đòn roi nào có thấm thía chi. Nỗi đau khi không cảm nhận được Cha ở kề bên mới là điều khủng khiếp. Thiên Chúa Cha đã im lặng hoàn toàn. Cái im lặng ấy của Chúa Cha đã đẩy những đau khổ của Giêsu lên đến đỉnh cao nhất. Đấy mới là thập giá thực sự của Giêsu, đấy mới là cái khiến Giêsu hy sinh tột cùng: những phút giây không cảm nhận được sự hiện diện của Cha bên cạnh mình.

Các bạn trẻ thân mến,

Cái gì càng quý giá đối với chúng ta càng làm cho chúng ta đau khổ khi mất nó. Đối với Giêsu, gia sản cao quý nhất không gì có thể so sánh được là Chúa Cha. Giêsu có thể chịu đựng được tất cả những đau đớn thể xác và tinh thần mà không than oán gì, nhưng Giêsu không thể chịu đựng được một giây phút nào vắng bóng Cha. Đối với Giêsu, Cha là trên hết, là tất cả, là sự sống của mình. Còn chúng ta, cái gì là quý giá nhất? Dường như, đối với chúng ta, có Chúa hay không có Chúa cũng chẳng ảnh hưởng gì. Bỏ lễ, bỏ tham dự các bí tích cũng chẳng có chuyện gì. Ta xem nó bình thường và lắm khi còn xếp những trợ giúp thiêng liêng ấy vào hạng thứ yếu trong đời sống của chúng ta nữa. Tương quan với người khác, với gia đình, người thân, có khi cũng chẳng mấy quan trọng. Cùng lắm là không nhìn mặt nhau, không thèm nói chuyện với nhau, chả cần chi phải để ý. Đối với ta, mất đi một khoảng tiền mới làm ta đau đớn, day dứt, mất ăn mất ngủ. Mất đi một chỗ đứng mới khiến ta buồn phiền, lo lắng, bất an. Ta muốn mình phải là trung tâm của vũ trụ, muốn người khác phải khen mình, nên ta chấp nhận đánh đổi tất cả để chỉ được chút công danh và vị thế. Thế nên, chúa của ta không phải là Thiên Chúa, chủ tể của trời đất, nhưng là đồng tiền, là hư danh, là quyền lực. Ta với Giêsu sao mà khác xa quá.


Nếu có lúc nào đó, bạn thấy đời mình như có một màn đen ụp tới, mất hết định hướng, mất hết niềm tin, mất hết tia sáng, các bạn hãy noi gương Giêsu. Thật ra, Chúa Cha vẫn ở với Giêsu chứ không hề lìa xa Ngài. Chúa Cha chỉ hiện diện theo một cách thức im lặng và ẩn mình thôi. Nếu chúng ta vẫn cố gắng kiên trì như Giêsu, vẫn vững niềm tin như Giêsu, một ngày nào đó, Chúa Cha sẽ lại tỏ hiện và thưởng công xứng đáng cho ta bằng những an ủi ngọt ngào và vĩnh cửu.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top