Tôi ở Vinh Hà, lấy vợ ở Vinh Trung
Tuy khác làng nhưng cùng chung Bình Giả
Nghĩ mà thương, thời thanh niên vất vả
Đạp xe “tồi” đi lấy vợ làng Ba

Thật buồn cười, hồi đó rất sợ ma
Những đêm tối trời, tôi nào đâu dám đến
Em trách hoài, sao mà hay trễ hẹn
Tôi đổ thừa : “cũng chỉ tại xe hư !”

Tôi thương nàng bởi tính rất vô tư
Hiền dịu lắm và vô cùng ngoan đạo
Gái Vinh Trung “chao ơi là hiếu thảo!”
Tôi thầm mừng : Còn hạnh phúc nào hơn !

Hồi mới ra trường, tôi dạy ở Xuân Sơn
Ngày ngày đạp xe trên quãng đường lầy lội
Tôi gặp em, em chỉ cười, không nói,
Mà tôi thương, thương mãi tận bây giờ !

Hồi đó người ta cũng rất yêu thơ,
Tôi vụng về cũng tập làm thi sĩ
Thơ tôi làm, nàng đọc hoài – cất kỹ
Khi lấy tôi – nàng ôm cả về nhà …

Mấy chục năm rồi, tôi sống với “người ta”
Bao đắng cay, ngọt bùi cùng chia sẻ
Thương “người ta” đã qua thời son trẻ
Mà tình yêu sao mãi cứ mặn nồng !!!

Hồ Văn Lành

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top