PHÁN XÉT

Một lần, đức Khổng Tử đang nằm đọc sách, bất ngờ đưa mắt xuống bếp, thấy Nhan Hồi lấy đũa xới cơm cho vào tay, nắm lại từng nắm nhỏ, rồi đưa lên miệng. Đức Khổng Tử thở dài mà than rằng :" Chao ôi! Học trò thân tín nhất của ta mà lại ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt đến thế ư?"

Khi các học trò quây quần lại chuẩn bị ăn cơm, đức Khổng Tử nói rằng :"Các con ơi! Chúng ta đi từ Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm. Thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc đói khổ thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, một dạ theo thầy và thương yêu đùm bọc lẫn nhau. Hôm nay thầy trò chúng ta may mắn có được bữa cơm, thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương, nhớ ơn cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?"

Các học trò đều chấp tay thưa: "Dạ...thưa thầy nên ạ!", chỉ riêng Nhan Hồi đứng im. Đức Khổng Tử lại hỏi: "Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?". Các học trò không rõ ý thầy nên ngơ ngác nhìn nhau.

Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chấp tay thưa: "Dạ thưa thầy nồi cơm này không sạch. Vì khi con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con đã xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi. Nhưng lại nghĩ cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì sẽ mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần ăn cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em. Như vậy hôm nay con đã ăn cơm rồi, bây giờ con xin phép chỉ ăn phần rau thôi. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!"

Nghe Nhan Hồi nói xong, đức Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chao ôi, thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu đúng sự thật. Chao ôi! Suýt chút nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ mất rồi!"...

LỜI BÀN THÊM

Phán xét dù đúng đắn đến đâu thì nó cũng là lưỡi gươm sòng phẳng cắt đứt tình thâm, tạo thêm sự cách biệt giữa mọi cá thể trong cùng bản thể. Cho nên, ta hãy cố gắng thực tập thói quen nhận diện đơn thuần - nhìn thực tại như chính nó đang là, để buông bỏ bớt những nhận xét phân biệt không cần thiết. Hãy thay thế thói quen phán xét bằng những lời góp ý chân thành, để ta luôn tạo cho nhau cơ hội được hoàn thiện hơn...

(sưu tầm) 


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top