MẸ ỐM

Tôi bỏ gói mì vào giỏ cơm trưa, với tay lấy thêm hai chai nước lọc ,nước mắt tôi tự nhiên ứa ra khi nghĩ đến mẹ.Tôi vờ nhìn lên ngăn tủ cao nhất cho nước mắt đừng chảy xuống, lòngtự nhủ: “Không được, không được khóc vì bố và em đang ở phiá sau nhìn mình”.Nhưng tai tôi dường như vẫn nghe tiếng mẹ dặn dò:

-Toàn à! Nước lọc này mẹ mua cho con đấy , con đi học cả ngày gắng đem theo nhiều nước ,uống thật nhiều cho cơ thể thải bớt độc tố ra ngoài, làm gì thì làm, một tuần phải hết hai két nước .

Những lúc như vậy tôi thường nhăn mặt :

-Dạ, con biết thưa ngài “Đại phiền toái “ cuả tôi.

Mẹ thường cốc nhẹ lên đầu tôi hoặc mắng yêu: 

- Cha mày,

Kết quả hình ảnh cho mẹ yêu conMẹ lo lắng đủ điều ,mẹ dặn dò tỉ mỉ, mẹ chuẩn bị kỹ kàng cho bố con tôi từ thức ăn, quần áo, khăn tắm,thậm chí ngay cả quần áo lót cuả bố con tôi đều do một tay mẹ giặt giũ, xếp cất. Mẹ luôn luôn bận rộn như một chú ong cần mẫn, vậy mà chẳng bao giờ thấy mẹ phàn nàn. Mẹ vui vẻ, tươi tắn, không nói thì mẹ lại hát khe khẻ , đôi khi tôi còn nghe tiếng dao thái rau cuả mẹ nhịp nhàng, vang vang theo âm điệu cuả bài hát. Bố con tôi hay ghẹo mẹ:

- Nhà mình có cái radio không tốn pin hay điện gì hết.

Có một hôm mẹ đang ngồi ở ghế salông, tôi sà vào lòng để được mẹ gãi đầu, gãi lưng. Mẹ ngưng làm việc, ôm tôi vào lòng những ngón tay mẹ len vào tóc tôi và mắng:

-Thằng này, học đại học rồi mà cứ như con nít, tối ngày cứ theo mẹ tò tò vậy hả con? Mai mốt có vợ rồi sao ta? 

Tôi ậm ừ trong lòng mẹ :

-Con vẫn theo mẹ, lúc đó con sẽ nuôi mẹ như bây giờ mẹ đang nuôi con.

- Nhà mình có cái radio không tốn bin hay điện gì hết.

Có một hôm mẹ đang ngồi ở ghế salông, tôi sà vào lòng để được mẹ gãi đầu, gãi lưng. Mẹ ngưng làm việc, ôm tôi vào lòng những ngón tay mẹ len vào tóc tôi và mắng:

-Thằng này, học đại học rồi mà cứ như con nít, tối ngày cứ theo mẹ tò tò vậy hả con? Mai mốt có vợ rồi sao ta? 

Tôi ậm ừ trong lòng mẹ :

-Con vẫn theo mẹ, lúc đó con sẽ nuôi mẹ như bây giờ mẹ đang nuôi con.

Mẹ cười thật tươi và nói:

-Này, đừng có ở đó mà dẻo mìệng, mẹ nhớ dai lắm đấy!

-Toàn à! Mẹ mới đọc bài thơ cuả một tác giả trẻ tên là Cát Cát nói về mẹ hay lắm, mẹ đọc cho con nghe nhé! Bài thơ có tên là Biển Mẹ.

Con là cây và mẹ là đất nhé!

Đất âm thầm đón mưa nắng nuôi cây

Con là bờ và mẹ là sóng nhé!

Sóng vỗ về ,bờ ngủ giấc nồng say

Con là cỏ, còn mẹ hiền là gió

Gió cuốn tròn, hương cỏ con xa bay

Con là thơ, còn mẹ là nốt nhạc 

Nốt nhạc mềm diù dắt ý thơ hay

Con suốt đời là dòng sông nhỏ bé

Còn mẹ hiền là biển cả mêng mông

Biển đón chờ dòng chảy của dòng sông

Có dòng sông nào không trôi về biển mẹ?

Rồi mẹ cúi xuống hôn tôi nói:

-Mẹ cũng vậy, mẹ cũng muốn mình như đất, như phân và con như cây được trồng trên mảng đất đó. mẹ muốn nuôi con lớn lên như cây cổ thụ, vững chải, tốt tươi. 

Ôi mẹ ! mẹ cuả tôi! Có ai lại muốn mình như đất, như phân là những thứ chẳng có gì đẹp đẽ, thanh cao để cho con mình bám rễ vào hút kiệt đi màu mỡ. Mẹ là thế đó, luôn luôn và mãi mãi chỉ biết cho đi mà không đòi hỏi được đền đáp. Bố tôi thường hay nói :

-Trong gia đình, bố chỉ như căn nhà, là mái, là rường, là cột. Còn mẹ, mẹ chính là linh hồn, là sinh khí cuả mái ấm, là chỗ dưạ tinh thần cho cả nhà. Nhưng cả tuần nay mẹ phải nằm bệnh viện, mẹ phải cắt đi một bên ngực vì một khối u, căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi bà ngoại cuả tôi khi mẹ chưa tròn sáu tuổi và bây giờ nó đang rình rập đòi giành luôn cả mẹ cuả tôi. Đừng mẹ, đừng mẹ ơi! Con chưa là cây cổ thụ như mẹ mong muốn, con cần có mẹ trong đời, con nhớ và yêu” đaị phiền toái” cuả con vô cùng. Hãy dũng cảm kiệt đi màu mỡ. Mẹ là thế đó, luôn luôn và mãi mãi chỉ biết cho đi mà không đòi hỏi được đền đáp. Bố tôi thường hay nói :

-Trong gia đình, bố chỉ như căn nhà, là mái, là rường, là cột. Còn mẹ, mẹ chính là linh hồn, là sinh khí cuả mái ấm, là chỗ dưạ tinh thần cho cả nhà. Nhưng cả tuần nay mẹ phải nằm bệnh viện, mẹ phải cắt đi một bên ngực vì một khối u, căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi bà ngoại cuả tôi khi mẹ chưa tròn sáu tuổi và bây giò nó đang rình rập đòi giành luôn cả mẹ cuả tôi. Đừng mẹ, đừng mẹ ơi! Con chưa là cây cổ thụ như mẹ mong muốn, con cần có mẹ trong đời, con nhớ và yêu” đaị phiền toái” cuả con vô cùng. Hãy dũng cảm mẹ nhé! Dũng cảm chống lại căn bệnh hiểm nghèo, đừng buông xuôi, đừng để con, em và bố bơ vơ mẹ nhé! chỉ mới một tuần thôi mà tóc bố đã lấm tấm sợi bạc, bố âm thầm như một cái bóng, không có nụ cười.

Lúc mẹ còn ở nhà, khi về tới ngõ, vừa mở cửa xe là đã ngửi được mùi thơm của đồ ăn. Vậy mà tôi cứ cằn nhằn:

-Mẹ, sao nhà mình lúc nào cũng đầy mùi đồ ăn vậy?

Bây giờ nhìn gói mì trong giỏ, tôi thầm ruả mình:

-Cho đáng đời mày, Toàn ơi!

Tôi quay lưng lại, biết bố đang nhìn mình, tôi cúi đầu để tránh ánh mắt cuả bố, nhưng bố hỏi:

-Con có sao không?

Tôi gượng cười đáp:

-Dạ không sao! Tại con lấy đồ trên ngăn tủ cao nên bụi rơi vào mắt.

Em gái tôi ngây thơ hỏi:

-Thế sao em thấy vai anh rung vậy hở anh?

Tôi xoa đầu nó:

-Ừ! chắc lúc đó anh đang dụi mắt.

Bố nhìn tôi, rồi như bụi cũng bay vào mắt bố, bố vờ đưa tay dụi mắt:

-Ừ, chiụ khó con ạ! Nhà mình bây giờ bụi khắp nơi đấy!

Tôi gượng cười đáp:

-Dạ không sao! Tại con lấy đồ trên ngăn tủ cao nên bụi rơi vào mắt.

Em gái tôi ngây thơ hỏi:

-Thế sao em thấy vai anh rung vậy hở anh?

Tôi xoa đầu nó:

-Ừ! chắc lúc đó anh đang dụi mắt.

Bố nhìn tôi, rồi như bụi cũng bay vào mắt bố, bố vờ đưa tay dụi mắt:

-Ừ, chiụ khó con ạ! Nhà mình bây giờ bụi khắp nơi đấy!

Kết quả hình ảnh cho mẹ yêu conTôi bước ra cưả nhưng còn nghe được em gái mình nói với bố:

-Con không khóc đâu bố ạ! Con biết mẹ sẽ về mà.

Đúng vậy, mẹ sẽ về phải không mẹ? Mẹ về để bụi không còn vương vào mắt con và bố, để nhà mình lại thơm ngát mùi đồ ăn. Mẹ sẽ về để con có cơ hội thực hiện lời hứa nuôi mẹ lúc tuổi già vì con cũng là người nhớ dai như mẹ.

Con chờ mẹ đấy! Đại phiền toái yêu dấu cuả con. 

Hương Xưa





0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top