Viết để cám ơn một người con gái xứ Bình đã mang đến cho tôi những tháng ngày hạnh phúc.

Nàng

Nàng đến với cuộc đời tôi như một món quà quý giá mà Thượng Đế ban tặng. Nàng đến không bất ngờ, như ca từ của bản nhạc Trịnh Công Sơn: “Tình yêu như trái phá con tim mù lòa…”. Nàng cũng không đến mãnh liệt tựa “Tiếng sét ái tình” như người đời thường ví von. Nàng đến như áng mây trắng, nhẹ nhàng trôi vào bầu trời tâm hồn tôi, dừng lại, thong thả trút xuống những giọt ân cần, yêu thương, thấm đẫm và lắng sâu vào con tim cằn cỗi, làm tình yêu tôi bùng phát mãnh liệt. Và cũng từ đó, “Nàng” là nguồn cảm hứng cho những vần thơ vụng dại của tôi ra đời. Xin chia sẻ với bạn đọc một chút ít kỷ niệm cuộc tình tôi với nàng qua những vần thơ đơn sơ, mộc mạc. 

Nàng xuất hiện lần đầu tiên trong cuộc đời tôi vào một buổi sáng mùa đông. Bước lên bục đọc Thánh Thư, với một dáng điệu khoan thai, nhẹ nhàng trong chiếc áo dài màu đen, nàng đã làm tôi chú ý và tâm hồn tôi xao động:

Lần đầu tiên gặp em 

Trên bục giảng giáo đường 

Mái tóc huyền buông thả 

Ánh nắng vàng vương vương.

Giọng đọc em thong thả 

Mang âm điệu êm đềm 

Tâm hồn anh rộn rã 

Trong tiếng đàn êm êm

Gió lùa qua khung cửa 

Xôn xao mái tóc huyền. 

Anh thấy lòng bỏng lửa 

Theo nhịp đập tim ngân.

Em như Thiên Thần nhỏ 

Giáng thế giữa mùa đông 

Tâm hồn anh để ngỏ 

Em có vào hay không?...

Lễ tan, nhìn theo bóng dáng nàng khuất dần cuối sân giáo đường, lòng tôi tự hỏi: “Lòng anh đang để ngỏ, em có vào hay không?” Và Nàng đã đi vào hồn tôi thật sự, vào lần đầu tiên tôi đến thăm nàng cùng với bạn bè. Ánh mắt thẳng thắn, nụ cười duyên dáng, giọng nói nhỏ nhẹ và cử chỉ ân cần của nàng đã làm lòng tôi xao động.

Em nghĩ gì: lần đầu tiên anh đến 

Thăm cô nàng ưa màu áo “trời đêm” 

Để ngắm nhìn mái tóc thật thân quen 

Đã một lần in vào trong trí nhớ. 

Tâm hồn anh như cửa trời rộng mở 

Đón tình yêu - tựa cánh én mùa xuân 

Và ngỡ như hương Xuân đến thật gần 

Rộn niềm vui cho đất trời tan vỡ.

Lần đầu tiên em còn nhiều bỡ ngỡ, 

Dáng thẹn thùng thắm đỏ cả má môi 

Anh chợt nghe dạ xao xuyến bồi hồi 

Khi em nở nụ cười tươi rạng rỡ. 

Em có nghe sâu trong từng hơi thở 

Tiếng thời gian và nhịp đập con tim 

Thoáng ngại ngùng trong giây phút lặng im

Niềm vui đến trào dâng tràn cuộc sống…

Như những đợt sóng tràn bờ, niềm vui đến ngập đầy trong tâm hồn tôi, khi tình yêu vừa chớm nở. Cũng như những cuộc tình của bao nhiêu cặp tình nhân khác, tôi và nàng cũng một thời rạo rực yêu thương, cũng quắt quay nỗi nhớ và cũng có những lần hò hẹn, rong chơi trong tình yêu nồng thắm. Bao nhiêu kỷ niệm cho một thuở mới yêu nhau: những chuyến đi chơi chung với bạn bè trong tình yêu và tình bạn, những đêm hò hẹn dưới ánh trăng huyền hoặc trong vườn sau nhà nàng hay những lần bên nhau in sâu dấu chân trên cát mềm, biển vắng. Những kỷ niệm dấu yêu đó vẫn luôn tìm về trong tâm hồn tôi:

Nắng xuân vàng nhẹ trôi trên biển rộng

Sóng thì thầm hát những bản tình ca 

Mây trời hồng, biển xanh thẳm bao la 

Anh bên em đón niềm vui - ước vọng. 

Anh bỗng thấy không gian như rạo rực 

Thổi gió nồng cho làn tóc em bay 

Má em hồng, anh chợt thấy ngất ngây 

Trong hương sắc của người yêu bé nhỏ.

Bãi Long Hải trời trong xanh, biển rộng 

Bờ cát dài in những bước chân êm. 

Đi bên em lòng anh thấy êm đềm 

Trong nắng ấm: Tình yêu và hạnh phúc.

Ghé vai anh em thì thầm nho nhỏ 

Mong thời gian đừng vội sớm qua nhanh 

Để giữ thêm những giây phút yên lành 

Của tình yêu bên biển xanh: Long Hải...

Rồi sự ngọt ngào, nồng nàn của tình yêu cũng đã đến với tôi và nàng trong một đêm trăng sáng với nụ hôn đầu đời trong luống cuống, vụng về:

Nụ hôn đầu tiên dành cho em 

Bằng cả trái tim, cả tâm hồn 

Trọn vẹn tình yêu và ước vọng 

Trái ngọt Thiên đường tuổi lớn khôn. 

Không gian như chết lặng 

Run rẩy trong cơn say 

Thời gian như lắng đọng 

Tâm hồn ta bay bay.

Xôn xao niềm vui đến ngập hồn 

Trong từng hơi thở - nhịp tim ngân 

Trong từng ánh mắt nồng tình ái 

Cho tình bay vút giữa thinh không. 

Ngọc Thủy lòng anh, em có hay

Rượu nồng chẳng uống mà anh say 

Và trong đáy mắt người yêu nhỏ 

Anh thấy đất trời cũng chuyển xoay... 

Tình yêu và nỗi nhớ càng bộc phát mãnh liệt hơn khi tôi và nàng đã có những giây phút chia xa khi nàng lên Sàigòn học. Tiễn nàng lên đường trong nỗi buồn vương vấn, bịn rịn, lòng tôi tự hỏi:

Ngày mai khi ra đi 

Em có buồn không hở? 

Trong nhịp tim, hơi thở 

Có hồn anh hay không? 

Bình Giã lòng buồn lắm 

Khi tiễn em ra đi 

Trong giây phút chia ly 

Có một người than thở.

Có xao xuyến nỗi lòng 

Đôi mắt có long lanh 

Khi vòng xe chuyển bánh 

Đưa em vào xa xăm?.

Có một người mong nhớ 

Bóng dáng em từng đêm 

Còn đâu phút êm đềm 

Cho những ngày xa cách...

Rồi từng đêm, nỗi cô đơn trống vắng ùa về tràn ngập hồn tôi khi không được nhìn thấy nàng. Nhịp buồn xa cách như một đoản khúc tình yêu với những cung bậc trầm lắng cho mỗi mười lăm ngày xa vắng:

Mười lăm ngày xa cách 

Mười lăm nỗi nhớ thương 

Mười lăm đêm thao thức 

Trong hoang vắng mênh mông 

Mưa rơi gọi sầu lên 

Trăng mờ dệt nhung nhớ 

Cho nỗi buồn than thở 

Trong tiếng đàn đêm đêm. 

Đi rồi - em biết không? 

Bình Giã buồn hiu hắt 

Khói sầu mờ cay mắt 

Những điếu thuốc từng đêm. 

Anh thầm gọi tên em 

Ngọc Thủy của lòng anh 

Và trong giấc mộng lành 

Bóng em về rạng rỡ...

Kết quả hình ảnh cho trầu cau đám hỏi

Rồi tình yêu của tôi với nàng đã có chung một đáp số: Đám hỏi. Ngày tôi đến kết giao với nàng, trận mưa đầu mùa ào ạt, đổ ập xuống ngăn lối và dai dẳng kéo dài sự đợi mong giờ phút quan trọng của cuộc đời tôi và nàng:

Có phải “Ngọc Thủy” tên của em 

Là nàng ái nữ của Thiên Hoàng

Mà sao ngày cầu hôn anh đến 

Trời đổ mưa rào ngăn lối đi? 

Có phải em là những áng mây 

Hồn anh là gió - thổi mây bay 

Hợp thành hạnh phúc nồng tình ái 

Tưới gội trần gian cho đắm say 

Có phải vì em hay “ướt mi” 

Nên trời đổ giọt lệ sầu bi 

Khóc người con gái hay buồn ấy 

Sắp phải chia lìa - để vu quy. 

Ơi người yêu nhỏ của lòng anh! 

Dù cho bão gió giữa trời xanh 

Hay là gian khó ngăn ngõ lối 

Anh vẫn tìm em dệt mộng lành...

Và cuối cùng cho một tình yêu là những nét chữ ngoằn ngoèo nối kết nhau như sợi dây cột chặt tình yêu và cuộc đời tôi với nàng trong hân hoan, hạnh phúc:

Anh kết tóc xe duyên cùng em 

Cho say thêm giấc mộng êm đềm 

Cho hồn rộn lên niềm vui mới 

Cuộc sống dâng trào như sóng lên…

Cho trọn nghĩa yêu đương 

Tròn giấc mộng Thiên Đường 

Cho tình yêu bền chặt

Như sóng, nước đại dương... 

Nét chữ nằm nghiêng nghiêng 

Viết lên những ước nguyền 

Suốt đời ta chung thủy 

Cho tròn mối tơ duyên.

Những kỷ niệm của thuở đầu yêu nhau luôn là những ngọn nến hồng sưởi ấm, thắp sáng tình yêu và là những bông hoa ươm nồng, tô thắm cuộc sống của tôi và nàng. Mỗi lần có muộn phiền vì nhau, những kỷ niệm dễ thương này lại tìm về tràn ngập lòng tôi và đẩy lui, xóa nhanh những giận hờn để cho yêu thương lại tiếp tục nồng cháy trong tôi.


Hoàng Hương.





0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top