Đêm hôm qua con nằm mơ mẹ mất
Con gào lên bên xác mẹ lạnh tanh
Con ôm hôn thân xác mẹ hiền lành
Con gọi mãi mà mẹ không mở mắt.

Con hối hận đã tự mình đánh mất
Cả khoảng trời ở bên mẹ dấu yêu
Mẹ bên con mỗi sáng, mỗi chiều,
Con bình thản, cho đó là đơn giản!

Con đâu hay ngày kia dầu sẽ cạn
Mẹ như đèn leo lét giữa đêm đông
Gió nhẹ thôi cũng đủ làm đèn tắt
Mẹ mất rồi, con khóc cũng bằng không!

Con như con cá nhỏ giữa dòng
Bơi mải miết trong dòng sông tình mẹ
Mẹ già nua sống một đời quạnh quẽ
Mà thương con vô bến, vô bờ!

Xin nhắn ai vẫn đang còn có mẹ
Hãy hết lòng phụng dưỡng mẹ ngày đêm
Để mai sau, khi mẹ bước qua thềm
Lòng ta đỡ một phần nào ray rứt!

Như mặt trời, mẹ chỉ duy có một
Mẹ mất rồi con sẽ mãi mồ côi
Dẫu con buồn, con khóc đến cạn hơi
Con sẽ chẳng bao giờ tìm thấy mẹ!


 Hồ Văn Lành


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top