Thời gian qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm, kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô, bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn, nhớ những lúc quậy phá, những lúc mong chờ được nghỉ tiết hay là những giờ giải lao đầy vui vẻ và… kỉ niệm của những khoảng thời gian ôn thi tốt nghiệp THPT năm 2016.

Vẫn câu hát lớp vẫn ngồi hát với nhau, yêu thương, tha thiết. Giờ giật mình thời gian qua nhanh đến lạ.. Ba năm dưới mái trường Nguyễn Văn Cừ, giờ đây chỉ còn là những kỉ niệm trong kí ức, trong giấc mơ. Có cái gì đó nghẹn nghẹn nơi lồng ngực không thể nói ra bằng lời. Thời gian trôi nhanh quá! Lặng lẽ như dòng sông đem phù sa bồi đắp cho cuộc đời, nghiêm khắc mà bao dung vị tha, thầy cô dạy cho những tâm hồn thơ ngây, non nớt của chúng tôi làm người “Tiên học lễ, Hậu học văn”, cho chúng tôi có cơ hội tự sửa đời mình để trở thành con người tử tế, thầy cô đã chấp cánh cho chúng tôi bay vào bầu trời tri thức. Ba năm đi qua, chúng tôi thấy mình lớn lên từng ngày, công lao của thầy cô, tôi luôn tạc dạ ghi tâm…Nhìn lên cây phượng, từng chùm hoa đỏ rực xen giữa vòm lá xanh nghe tiếng đàn của nghệ sĩ ve tấu lên khúc ca mùa hạ, trong tôi như có cái gì đó giục giã, lưu luyến, bịn rịn và rưng rưng, bởi vi, hôm nay chính là buổi học cuối cùng của chúng tôi trong ngôi trường này. Chỉ ngày mai thôi, tất cả đã trở thành kí ức đẹp đẽ của mỗi người. Ngày mai, chúng ta phải nói rời xa đi tất cả, xa sân trường còn ghồ ghề gạch đá, xa hàng ghế đá rêu xanh, xa hàng cây, xa bảng đen, cửa sổ, xa chỗ ngồi và lớp học thân quen, xa những gương mặt bạn bè ngày mai ta không gặp lại, xa gốc phượng và những trò tinh nghịch, xa cả con đường ngày ta đến lớp…Như một sự trải nghiệm trong cuộc sống, chúng tôi mới bước qua ngưỡng cửa tuyệt đẹp nhất của cuộc đời: tình bạn, tình yêu, cuộc sống và tất cả đều là kỉ niệm đẹp và không ít những chông gai thử thách nhưng chúng tôi đều chứa đưng những ước mơ tuyệt đẹp và trinh nguyên. Nhưng có buổi tiệc nào mà chẳng tàn, cuộc vui nào mà chẳng kết thúc. Và ẩn chứa đằng sau là những giọt nước mắt chứa đựng biết bao tình cảm đẹp của một thời học sinh cấp ba. Vậy, đó chính là một quy luật của tự nhiên một quy luật mà không ai có thể thay đổi được. Đã bao giờ ngồi ngẫm nghĩ và ước ao ta muốn níu thời gian dừng lại, vụt qua và dịu ngọt từ những ngày đầu tiên bỡ ngỡ bước vào trường, tà áo dài trắng còn vụng về nguyên khôi. Qua thời gian tà áo dài í nghịch ngợm xưa kia nay đã lớn nhiều, đằm thắm nhiều và mái tóc vẫn xõa từ ngang lưng đã trông chững chạc hơn, duyên dáng hơn…thì chỉ vì ta đã lớn. Con đường vào đời đang dần rộng ra cho những cánh chim non đang háo hức được xòe cánh thử sức. Trường đời sẽ không đẹp, không êm ả như trường học, mà ta dẫu tiếc nuối thế nào cũng phải bước vào. Không biết từ lúc nào ta không mong thời gian trôi nhanh nữa, cũng không được nghỉ học bất ngờ như trước. Mái trường ơi! Giữ giúp ta hoài niệm nhé, để mai đây nếu không may mắn trước bão giông thì quay về ta vẫn còn chỗ sỡ hữu cho riêng mình một chỗ ngồi, một khoảng kí ức thật đẹp luôn còn mãi, tồn tại mãi, một bên đôc cho ta hạnh phúc, xoa dịu bớt nỗi đau vâp ngã.


Dẫu mai này mỗi đứa một phương trời, mịt mù vời vợi. Trên con đường chúng ta đi luôn có ánh mắt của thầy cô dõi theo từng giờ, từng phút có kỉ niệm và thời gian nâng đỡ mỗi bước chân chúng ta đi. Hãy sống như những gì ta có, hãy nghĩ vê những gì ta đã trải qua bằng cảm xúc của mình, và những yêu thương, nồng nàn, chân thành nhất. Thời gian cách biệt, sẽ chẳng là gì nếu ta mãi nghĩ về nhau, mãi trân trọng, yêu thương hoài niệm cũ. Và biết đâu nó sẽ là cầu nối để ta lắng nghe nhịp đập của lòng mình, nghe được tiếng ngày xưa, dịu dàng, man mát, áp vào tim và cảm nhận.


Nguyễn Thị Diễm





0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top