Vào một đêm thanh ngoài trời ông trăng lưỡi liềm sáng oi ỏi. Kêu mỗi người sau bữa ăn tối xong ra trước sân nhà trò chuyện thư giản chút chút sau một ngày lao động vất vả. Sao bỗng trong nhà anh trai có ánh đèn nhỏ. Một chàng trai đang ngồi bên ly cà phê và điếu thuốc, phì phà nhâm nhi. Đăm chiêu tư lự như một gã si tình.     Hình như anh đang có tâm sự. Tôi vào và rón rén lại gần.
Tôi: Sao trời đẹp không ra trước cho mát, ngắm ông trăng nhỏ hả anh?
Chàng trai: Ngắm gì mà ngắm chị ơi! “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”
Tôi: Buồn chi mà buồn. Bây giờ đô la, ăn sung mặc sướng muốn gì có đó còn buồn chi nữa?
Chàng trai: Thở ra cái dài như trút bớt cho người đối diện làm tôi giật mình.   Cứ mỗi đêm đến làm tôi lo lắm chị ơi! Đêm nào thằng nhỏ sau nó cũng khóc cả, nó đòi phải có mẹ nó thì mới chịu ngủ, tôi dỗ mãi mà phát cáu lên. Còn con lớn thì ủ rủ suốt ngày, tuy nó không nói gì, tôi vẫn đoán được nó cũng nhớ mẹ nó thôi. Cứ đem cánh tay chùi nước mắt rồi úp mặt xuống gối. Tôi không dám hỏi sợ nó òa lên thì nó không ngủ, tội nghiệp cho con tôi. Vậy chứ tôi cũng muốn đi cho đổi đời một chút. Tôi xin lễ, khấn vái để cho được đi nước ngoài mà Chúa không cho, tiền mất tật mang.
Chàng trai: Chúa thấu hiểu mọi sự, chắc Chúa cũng thương đến mẹ con chị, nếu chị đi biết khi nào về, cơn trời hơi gió không cha không mẹ thì con nó phải làm sao.
Tôi: Tôi chẳng hiểu được nhiều nên chỉ an ủi bâng quơ cho anh bớt nặng nề. Mai mốt mẹ nó tìm cách đem cha con đi nước ngoài có sao đâu, chịu khó đi.
Chàng trai: Mới đầu nghe qua tôi cũng thấy ham và đồng ý. Bây giờ mẹ nó đi rồi, tôi gánh vác mọi sự, lo lắng đủ điều, nghe họ nói muốn toại nguyện được, thì cũng đánh đổi đủ mọi thứ, không biết rồi có giữ được đạo vợ chồng nữa hay không?
Tôi; Anh ơi! Con người có số phận cả, anh lo gì cho sinh bệnh.
Chàng trai: Số phận gì hả chị! Do mình tạo ra rồi phải xa cách, cứ dựa vào lời thề mà áp dụng lúc thịnh vượng cũng  như lúc gian nan cũng luôn kề cận nhau mà chia sẽ cùng nhau. Nói thật nha: tôi nhìn sang mẹ con chị, tôi thấy thèm lắm. Con chị mồ côi cha mà vẫn vui vẻ, chăm ngoan – học hành – lễ phép.
Tôi: Cám ơn anh đã có lời khen đến mẹ con tôi. Tôi cũng muốn thay đổi cuộc sống để vươn lên cho bằng người. Hầu như mỗi người ra đi khi trở về đều có tiếng trong xã hội “là việt kiều”. Rồi họ có vẻ khinh thường những người như tôi. Anh biết không? Có lần vô tình tôi gặp bạn ở Mỹ về, vừa gặp tôi cũng hello sau đó trách trời sao ở Việt Nam nóng quá, bụi bặm quá, đi bộ có một lát mà chân đỏ lòm. Lúc vừa gặp, tôi mừng rỡ,  trong đầu muốn mời bạn vào nhà chơi, hàn huyên trao đổi trong bữa cơm thanh đạm sau 5 tháng xa cách, thế rồi bổng dưng tan biến suy nghĩ dự định đó. Vì bạn tôi nói: đi ăn sáng nơi nhà mẹ chồng mà chẳng ăn được gì cả, ở bên đó đủ thứ đồ ăn ngon, nên giờ nhìn là phát ngán. Đúng như người ta nói: “giàu thì đổi bạn sang thì đổi vợ”. Nghe qua tôi hỏi bạn ở bên đó làm gì mà ăn sung mặc sướng vậy?

 Bạn: làm neo
Tôi: tôi ngờ ngỡ danh từ đó nên hỏi bạn: xin lỗi bạn làm neo có phải là chòi đất và lấy nước chùi mọi chỗ dơ trong chân tay của họ không?
Bạn: sao bạn tôi chẳng trả lời gì cả
Kết quả hình ảnh cho làm nail
Chàng trai: vậy chứ cũng có nhiều người tốt lắm chị ạ! Họ ở đất nước văn minh nhưng bản chất con người của họ biết chia sẻ, thông cảm, đầy lòng nhân đạo theo tinh thần phúc âm. Chắc cũng vài người như bạn của chị thôi. ừ….. ừ…. Rồi họ nhìn nhau dưới ánh đèn êm ả. Họ còn muốn nói lên điều gì đó nữa mà chưa nói được. Một lát sau họ từ giã nhau vì tiếng của đồng hồ đã báo hiệu đến giờ đi nghỉ./.



Nhiên Trương 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top