Truyện Ngắn
NGHỊCH CẢNH

Kết quả hình ảnh cho nàng buồnTâm là một cô gái thôn quê được sinh ra trong cảnh nghèo khó, vừa chào đời là không được nhìn thấy cha. Cha cô là một chiến sĩ “Địa phương quân” thời chinh chiến. Mẹ Tâm mang thai cô là cha đã hy sinh ở chiến trường, mẹ nuôi cô cũng khá vất vả, lúc vừa biết làm việc là giúp mẹ nuôi heo, ngoài giờ học là ra đồng cắt rau, lên chợ xin làm cá để lấy đầu về nấu thức ăn cho heo, rồi dần lớn lên làm được việc gì cô cũng luôn giúp mẹ. Mẹ Tâm chẳng dám mơ gì, mong cho cô đủ no và đủ tiền để nuôi con đi học, nhưng tội cho mẹ Tâm phải mang chứng bệnh tim khá nặng. Đến lớp 12 là cô xin mẹ nghỉ học, thôi học thì Tâm lại lấy chồng, nhà chồng cách nhà cô khoảng 2 cây số, chồng Tâm khá lớn tuổi, thua mẹ Tâm 2 tuổi. Cô đã yên bề gia thất đáng lẽ mẹ Tâm phải vui mừng, nhưng lại là chuỗi ngày tháng buồn của bà. Mẹ cô nói mới ngày nào tiếng cười có mẹ, tiếng khóc có con, giờ mẹ Tâm thui thủi một mình trong căn nhà nhỏ. Còn Tâm thì thật là vui vẻ và hạnh phúc, được chồng già yêu thương che chở, nhất là Tâm vừa có thai, cô rất yếu ớt nên chồng cô luôn lo lắng và quan tâm cô nhiều hơn trước. Nhưng vì lý do nào mà khiến chồng Tâm đột ngột thay đổi làm cô không thể đoán ra được nên đã nói với chồng:
Tâm : Anh làm sao vậy? Em đang rất vui và thật hạnh phúc. Em cứ ngỡ mình đang sống trong vườn hồng vừa chớm nở, lý do nào mà khiến anh hững hờ đột xuất làm em không hiểu nổi, anh hãy cho em biết để em sửa đổi.
Chồng Tâm chẳng nói gì mà chỉ nghe tiếng thở ra rất dài.
Tâm: Nếu anh không nói thì cho em về mẹ để em được an tâm mà dưỡng thai, hơn nữa vì em rất mệt.
Chồng Tâm: Ai có thai cũng vậy không đi đâu hết.
Tâm nước mắt cô chảy và nghẹn ngào, cô đành chấp nhân và lặng đi. Cho tới một ngày Tâm cảm thấy khó chịu trong người, nên đã nói với chồng cô: Anh chở em lên trạm xá để khám xem sao, chứ em đau và mệt lắm.
Chồng Tâm: Tự đi một mình đi chứ tôi bận lắm.
Tâm như có ai đánh vào đầu vậy đành ngồi “phịch” xuống đất, dù cô đau như vậy chồng cô vẫn bỏ đi. Tâm thương con thơ trong dạ, rồi cô cũng gắng lê bước đến được trạm xá. Tâm đã đến ngày sinh còn bị suy nhược nên đành phải giải phẩu gấp.
Lúc tỉnh dậy trong lòng bàng hoàng choáng váng, Tâm kêu chồng rồi đến kêu mẹ: Anh, mẹ ơi! Căn phòng vắng lặng không ai ra vào, chỉ mình Tâm và đứa con trai bé bỏng vừa chào đời. Tâm dành mượn phone của cô y  tá gọi về cho mẹ và chồng.
Mẹ Tâm hốt hoảng trong lòng lo sợ rung rung giọng nói: Mẹ cũng đang đau lắm con ạ! Con đừng buồn mẹ, mẹ rất nhớ và thương con lắm, nhưng giờ mẹ không thể…
Rồi nước mắt Tâm chảy dài lại gọi về cho chồng cô, mọi sự đều im lặng. Tâm hoang mang và sợ sệt sao mình lại cô đơn như thế này, nhìn họ cảnh ngộ đi sanh, cô càng tủi thân cho số phận mình. Một tuần sau Tâm được xuất viện trở về bèn hỏi chồng cô: Mẹ đau tim lại hả anh?
Chồng Tâm: Không biết, đầy tháng xuống mới rõ.
Sự cộc cằn thô lỗ của chồng nên Tâm chẳng dám hỏi thêm gì.
Rồi ngày thôi nôi con cô đã đến, cô vội vàng xuống với mẹ. Vừa đẩy cửa vào Tâm kêu: Mẹ! Mẹ ơi!. Hình ảnh trìu mến giữa mẹ và chồng cô đang còn nâng niu một em bé vừa mới chào đời.
Tâm kêu lớn tiếng như sét gầm sắp đổ cơn mưa bão: Mẹ, nghĩa là sao vậy?
Hai hàng nước mắt của mẹ cô chảy ra quầng mắt đã thâm đen, hình như là mẹ đã khóc từ mấy tháng nay rồi mà Tâm không hề hay biết. Cô đã đoán ra chuyện gì rồi, cô run rẩy và lạnh rung cả người, cứng cả đôi môi nên nói không được rõ lời.
Mẹ Tâm: Con ơi, xin con hãy tha thứ tội lỗi cho mẹ. Mẹ với chồng con đã phạm tội. Mẹ phạm tội này là như giết con rồi, mấy tháng nay mẹ không dám gặp con, dù mẹ muốn ôm con vào lòng để xin con tha thứ mà cũng không dám, mẹ không xứng đáng là mẹ của con nữa.
Tâm nhìn mẹ quỳ trước mặt cô làm cô khó chịu, bèn quay sang chồng thì đang cúi mặt xuống chẳng nói được lời gì. Tâm lại nhìn đến em bé, thật tội nghiệp chẳng hay biết gì đang vô tư chìm trong giấc ngủ say.
Cô đứng giãy nảy một lát như muốn xô đẩy hết mọi thứ trước mắt cô cho vơi đi cơn uất ức và nhục nhã.
Tâm quay qua nhìn mẹ, thì mẹ cô vừa lăn xuống đất và tím ngắt cả người, do bệnh tim của bà quá kích động nên không chịu nổi, đành nhắm mắt xuôi tay, 38 tuổi đời của bà đã ly trần cõi thế.
Chồng Tâm thấy cô hoảng hốt vì mẹ cô bỏ cô ra đi, liền giữ chặt đôi vai của cô và nói: Tâm à, em là một cô gái hiền lành lương thiện, xin em hãy rộng lòng tha thứ cho anh và mẹ, giờ mẹ cũng không còn nữa, anh không làm chủ được lý trí và thể xác nên đã gây ra tội lỗi này, “nghịch cảnh” đau thương này. Em biết không? Khi em theo chồng, một mình mẹ trong căn nhà nhỏ, mỗi lúc hoàng hôn buông xuống là mẹ rất sợ và buồn, thỉnh thoảng anh thay em xuống an ủi mẹ, vừa gặp anh mẹ vui mừng vồn vã thăm hỏi và lo lắng cho em. Lúc đó em lại thai nghén nên không tiện cho em hay, sợ ảnh hưởng đến con của chúng ta. Xin em tha thứ cho mẹ và anh. Em hãy coi đứa nhỏ này như con của chúng ta được không em?
Tâm: Con chúng ta à? Lúc vừa nghe cô như con sư tử muốn cấu xé và nuốt chồng ra trăm mảnh cho hạ cơn thịnh nộ. Nhưng rồi cô không thể làm được, đành đứng lặng như cây khô giữa mùa đông phủ tuyết.
Kết quả hình ảnh cho sự chết
Sau đó Tâm cúi xuống ôm xác mẹ vào lòng rồi khóc thật thê thảm. Rồi cô nhìn chăm chăm vào chồng cô, ví như giết được anh thì cô sẽ làm cho nguôi giận. Cô lại hét lớn: Tội lỗi quá, tội lỗi quá!
Ngoài trời lúc đó cũng đang sấm chớp hình như ông trời cũng nổi cơn “lôi đình” thay cho Tâm phải. Tâm cũng sợ bèn ôm chặt lấy xác mẹ: Mẹ ơi! Mẹ ơi! Khi mẹ còn sống mỗi lần sấm chớp con liền chạy vào lòng mẹ cho khỏi sợ, giờ này sấm chớp thì con lại ôm xác mẹ.
Tâm khóc trong nghẹn ngào: Thưa mẹ! cả cuộc đời của mẹ là sống để cho con, mẹ chịu nhiều gian khổ để cho con được bình yên, điều gì làm cho con vui thì mẹ đều cố gắng. Sao điều xấu xa tội lỗi này, mẹ lại không chống trả, để hậu quả xảy ra vậy mẹ? Để con phải suốt đời đau khổ trong uất ức, con vẫn biết cuộc hôn nhân của mẹ và cha rất ngắn ngủi chỉ được có hai tháng, mà mẹ vẫn luôn trung thành cùng cha, gìn giữ suốt 18 năm qua. Mẹ cố xa lánh mọi chước cám dỗ, con biết nhiều ông nọ, anh kia muốn cùng mẹ kết nối cho hết quảng đường còn lại, rồi cũng bị mẹ từ chối. Con nhận thấy mẹ bản lãnh trong mọi trường hợp. Mẹ là huynh trưởng của một giới thiếu nhi, là một trong ban điều hành các giới, sao mẹ lại yếu đuối trong tình huống này hả? Mẹ, mẹ luôn dạy con nhiều điều tốt cả đời lẫn đạo “Nghèo cho sạch rách cho thơm”, làm người cần phải sống tốt “Nhân – nghĩa – tín – trung”, gương sáng của mẹ là gia tài quý giá hơn mọi thứ ở trần gian này. Thế mà một chốc lát sa ngã đã làm nó tan biến hết. Điều xấu xa tội lỗi này con phải cất dấu ở trong lòng suốt đời. Mẹ ơi! Giờ con chẳng còn mẹ nữa, con sẽ cô đơn mãi mãi, chồng con đã phản bội con, đã giết chết người mẹ của con, giờ con không giận mẹ nữa đâu, mẹ cứ ra đi cho thanh thản, chỉ tội nghiệp cho đứa con gái của mẹ. Mãi mãi vết thương trong lòng của con không thể lành được, con phải sống giả dối với mọi người nữa.
Tâm nhìn ra ngoài trời, cơn mưa vẫn còn nặng hạt hơn, sấm chớp dày hơn nên đã làm em cô thức giấc, có lẽ ông trời cũng muốn chia sẻ với cô nỗi đau này vậy.
Kết quả hình ảnh cho mẹ chết
Tâm kề má vào đầu em cô và khẽ nói nhỏ: Giá như em cứ ngủ mãi và đừng lớn lên thì em không thể biết gì về thân phận của em được. Tâm vừa dứt lời thì em cô la lên khóc từng cơn, Tâm chẳng biết gì hơn, ngoài tia sữa nơi người cô đã giúp em cô trở lại giấc ngủ bình yên, rồi cô đặt em cô xuống, sau đó Tâm ngước mắt lên trời cầu nguyện cùng Chúa.
Lạy Chúa, đây có phải là thánh giá đường đời Chúa trao cho con vác phải không Chúa? Con thấy tội lỗi, nhục nhã, xót xa quá, xin Chúa thêm sức mạnh cho con để con vác cho đến cùng.
Lạy thánh nữ Mônica, Ngài đã đau khổ với mọi người trong gia đình Ngài. Sự kiên trì cầu nguyện mà gia đình của Ngài được trở nên thánh. Xin Ngài cầu nguyện cho con, mẹ con đã bỏ ra đi trong tội lỗi, xin Ngài cầu xin cùng Chúa tha hết mọi tội lỗi lúc cô đơn và yếu đuối và cho chồng con được biết quay lại với bổn phận của mình, để cùng trở nên một gia đình Ky-tô giáo như Chúa hằng mong muốn. Xin Ngài giúp con để con đủ bảnh lãnh lo hậu sự cho mẹ của con.
Tác giả: NT(USA)


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top