Truyện ngắn
NGHỊCH CẢNH (PHẦN 2)

Kết quả hình ảnh cho mẹSau tang lễ của mẹ, Tâm không còn tha thiết gì trong cuộc sống. Tâm sống trong sự giày vò và khủng hoảng, tinh thần và thể xác hầu như quá kiệt quệ, không đủ nghị lực và sức khỏe để chăm sóc hai đứa nhỏ nữa. Nên chồng Tâm đã gởi em cô vào nhà nuôi trẻ theo yêu cầu của gia đình và cũng đặt tên cho bé là NGUYỄN ĐỨC. Cho dù như vậy đối với Tâm, tình yêu, hạnh phúc, nụ cười đều là xa xỉ….
Thế rồi Tâm chợt nghĩ ra không tình thì còn “nghĩa” như ngày nào mẹ cô đã dạy, Tâm liền vùng lên trong tư tưởng: “Mình phải làm điều gì đó không thể để quá khứ ám ảnh phải chiến đấu ra khỏi vùng tội lỗi, phải xây dựng lại gia đình. Tâm đành nghĩ “Nếu mềm thì nắn – Rắn thì sẽ buông” cho nên Tâm quyết chí và cậy trông vào Chúa, xin Chúa hướng dẫn cho cô.
Ba năm sau Tâm lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống nên đã sanh thêm được một bé gái, Tâm đặt tên cho bé là Thảo, con trai đầu là Hiếu. Gia đình nhỏ của Tâm đã tạm yên ổn như nước trong mặt hồ.
Rồi mùa đông đã đến, thời tiết bắt đầu se lạnh, nửa đêm Tâm bèn thức giấc để lo cho chồng và con được sưởi ấm hơn, bỗng thấy chồng Tâm ho nhiều và khó thở, Tâm bèn cấp cứu kịp thời mà cũng đã trễ mất rồi, anh đã bị bệnh lao giai đoạn cuối rồi. Tâm trong lòng như ngọn lửa đang bốc cháy và tự trách mình. Chắc thời gian qua anh đã dằn vặt trong đau khổ của tội lỗi nên đã dẫn đến căn bệnh này. Tâm vì quá ích kỷ, cố chấp, không vị tha, không an ủi, quan tâm chồng nên bây giờ thì đã muộn màng. Tâm gục đầu vào vai chồng để nói lên lời xin lỗi và biết rơi ra những dòng lệ để xóa dần những tư tưởng ích kỷ còn ẩn chứa trong lòng cô.
Chồng Tâm thấy sức khỏe mình như yếu dần đi bèn ôm chặt lấy Tâm vào lòng như muốn trối trăn với Tâm nhiều điều: “Tâm à! Chắc anh không còn sống được lâu nữa, nếu anh có bề gì xin em đem bé Đức về nuôi dưỡng được không em? Đừng để nó mồ côi cả cha lẫn mẹ thì tội nghiệp cho nó lắm…Những gì em làm cho gia đình đã khiến anh tỉnh ngộ, anh hối hận thì cũng đã muộn rồi, em luôn cho đi chứ không hề nhận được điều gì vui cả. Sự cao thượng nơi em đủ để cho anh cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện lắm rồi.
Tâm nghe qua lời trăn trối của chồng, hầu như cô cũng không tự tin vào mình nữa, chỉ biết nghẹn ngào trong nước mắt và nghĩ thầm: “Cũng có nhiều người cảnh ngộ đau thương “Ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh” mà họ vẫn can đảm vượt qua được. Mình sẽ hứa và lo cho gia đình”.
Rồi một tuần sau chồng Tâm qua đời.
Hai mươi hai tuổi đời đã thành quả phụ, Tâm lo sợ đủ điều, nhưng vẫn luôn cậy trông vào Chúa. Động lực nào đã khiến Tâm can đảm đứng vững lên và nghĩ Tâm sẽ tự mình tháo trói chứ không còn buộc mình nữa… “Mình phải dũng cảm lên để làm cha và mẹ. Trong mạnh bạo và bản lãnh đã không còn thấy nước mắt của Tâm rơi nữa.
Tâm đã đem em cô về chung sống dưới một mái nhà như đã hứa với chồng, bé Đức gọi Tâm là bá mẫu, Tâm muốn giấu hết sự thật, nhưng trong lòng cô luôn muốn làm điều gì đó để Đức không thiếu đi tình mẫu tử. Tâm cũng cố gắng làm đủ mọi việc để có tiền nuôi ba đứa trẻ cho nên người.
Thấm thoắt ba đứa trẻ đã khôn lớn và đã theo học được hết trung học. Tâm cũng muốn con được học tiến hơn để tương lai sẽ có cuộc sống ổn định.
Đức: Bá mẫu ơi! Học nữa thì nhiều tiền lắm, mình nghèo không đủ điều kiện, con sẽ đi làm để nuôi hai em cũng được.
Hiếu: Mẹ ơi! Con học vậy cũng được rồi, để con đi làm nuôi mẹ và lo cho em học.
Thảo: Mẹ ơi! Con là con gái con học như vậy cũng được rồi.
Tâm: Mẹ biết các con  thương mẹ và anh em biết chi sẽ cùng nhau là mẹ vui rồi. Nhưng các con không thể nghỉ học, mình nghèo thì phải tìm cách thử sức mình, vừa học vừa làm để lo cho bản thân.
Thế rồi cả ba mở lớp dạy kèm cấp dưới, dù xa hay gần chúng đều chia nhau để đi dạy thêm nữa.
Cuối cùng ước mơ của Tâm hướng dẫn cho con đã thành hiện thực và đã thành công. Đức đã học ngành Tâm lý học. Hiếu chọn ngành du lịch để mai sau mở mang thêm kiến thức. Còn Thảo là một giáo viên trường mầm non. Gia đình Tâm thật ấm lại và hạnh phúc như không có gì xảy ra vậy. Mọi sự việc đã đi vào quên lãng, nào ngờ sóng gió lại cuộn lên làm Tâm lại đảo lộn trong cuộc sống lần nữa. Đức và Thảo tại sao lại yêu nhau?
Đức: Thưa bá mẫu! Con được bá mẫu đem về nuôi dưỡng và đã lớn lên trong gia đình này, tình yêu thương của bá mẫu cho con hơn cả điều con tưởng, hy sinh lo lắng cho con ăn học. Con luôn trăng trở không biết phải làm sao đền đáp công ơn đó. Con muốn lấy Thảo làm vợ để được làm con cua bá mẫu, con không muốn rời xa gia đình. Sự cao thượng của người luôn quan tâm và thấu hiểu lòng con, con có làm sai nhiều điều, bá mẫu luôn chỉ dạy và hướng dẫn, không một lời la mắng, hay chưởi rủa. Tình thương đó con luôn cảm kích và khắc sâu tận đáy lòng của con. Hơn nữa con đã yêu Thảo. Thảo là một người hiền đức, trong sáng và thuần khiết, từ đáy lòng con luôn ao ước hai con sẽ sống cùng bá mẫu cho đến hết cuộc đời này. Xin bá mẫu hãy chấp nhận cho hai chúng con.
Tâm: Đức ơi! Con xin bất cứ điều gì bá mẫu sẽ cố gắng làm cho con vui, nếu con buồn thì bá mẫu cũng đau không kém. Nhưng điều con muốn thành thân với Thảo thì con hãy bỏ ngay ý định đó đo, vì không thể được…
Đức: Tại sao vậy bá mẫu? Có phải vì con tay trắng không có gì sao? Hay là con mồ côi không có nguồn gốc rồi bá mẫu không chọn con? Bá mẫu chỉ thương hại con thôi phải không? Con hứa với người những kiến thức bá mẫu đã đầu tư cho con, chắc chắn con sẽ có một tương lai và đủ điều kiện để lo cho Thảo mà.
Tâm bối rối bồn chồn, đứng ngồi không yên, nhìn hai đứa trẻ làm Tâm thật động lòng. Tâm lại suy nghĩ nếu như hơn hai mưoi năm trước mình không suy sụp, gạt được hết mọi đau khổ, đem Đức về làm con thì bây giờ đâu có diễn biễn ra nghịch cảnh này, tâm sự trách hờn, sao nghịch cảnh cứ theo mãi thế này??? Tâm chỉ còn biết bày tỏ mọi chuyện ở quá khứ mà bấy lâu nay đã cất giữ trong lòng cho Đức và Thảo hiểu…
Đức vừa nghe xong bèn la lớn lên như thể trút hết sự thật tội lỗi này.
Rồi Đức lại hỏi Tâm: Bá mẫu là chị con sao? Đây là cuội nguồn con sao? Như vậy con đã biết được thân phận của con rồi. Con đây đúng là kết quả của tội lỗi, đáng để cho người trút mọi căm giận lên con, để phỉ báng, mạt sát hành hạ con cho thỏa lòng. Mà ngược lại bá mẫu lại đối xử với con là một mẹ hiền, luôn dang rộng vòng tay che chở cho con. Đem tình yêu xóa đi hận tình. Thưa bá mẫu! Cho dù cuộc hôn nhân này không thể được, con xin bá mẫu cho con được gọi người là mẹ của con được không?
Tâm: Con thật sáng suốt quá! Mẹ đã ước mong điều này lâu rồi, nhưng rồi mẹ lại không dám tỏ… Vậy từ nay con phải thay đổi lại mọi chuyện.
Đức bèn quay qua Thảo, cô đang đứng lặng yên trong “sướt mướt”. Đức bèn ôm Thảo vào lòng vỗ về an ủi với Thảo: Duyên phận của chúng ta chỉ được là anh em mà thôi, em nín đi và đừng khóc nữa.
Một thời gian - Đúng là liều thuốc chữa lành các ung nhọt.
Sau bữa cơm gia đình Đức chăm chăm nhìn Tâm như đang chuẩn bị bày tỏ điều gì…. Nên đã nói với Tâm: Mẹ! Con muốn đi tu được không mẹ?
Hiếu và Thảo cũng bất ngờ. Rồi mọi người nhìn nhau trong tình thương cảm. Tâm vừa nghe xong, Tâm trạng của cô như được giải phóng ra khỏi vòng lẫn quẩn éo le.
Như trút đi được biết bao nhiêu điều âu lo cho sự việc vừa qua nên bèn nói với Đức: Con đã được ơn! Chúa đã mời gọi con rồi. Mẹ sẽ giúp con. Con à! Người đời thường nói : “Tu là cõi phúc – tình là giây oan”.
Sau đó Tâm và Đức đến gặp một vị linh mục ở một Đan viện. Tâm đã tỏ bày hết mọi việc trong quá khứ. Ngài đã yên ủi và giải thích mọi điều theo lòng nhân hậu của Chúa. Rồi hai mẹ con từ biệt Ngài ra về trong thanh thản mà nhẹ nhàng. Đức thật may mắn được một Cha Dòng tài trợ dẫn dắt Đức được vào ẩn tu tại Đan viện TPLT.
Hằng ngày Đức luôn thành tâm ca nguyện cùng Chúa:
Chúa ơi! Từ nay con sẽ đến
Đêm ngày cạnh Chúa luôn
Xin dâng tấm lòng mọn
Dâng mối tình dở dang
Cay đắng lẫn vui buồn
Xin cho con được đến
Xin Chúa nhận con đây
Mười hai năm tu luyện nơi Đan viên, Đức chỉ muốn được sống đời ẩn dật, chiêm niệm, hy sinh đánh tội hãm mình, để luôn cầu nguyện cho cha mẹ và tất cả mọi linh hồn đang còn chịu cực hình trong luyện ngục. Trong nhiều năm sống ẩn mình, bề trên thấy Thầy có nhiều tố chất đạo đức và được chọn vĩnh khấn trọn đời.
Bao năm tháng mong mỏi đợi chờ nay đã đến ngày Thầy Micae Nguyễn Đức đã được tuyên khấn. Tân Đan sĩ đã ngợi khen cùng Chúa:
Chúa đã đón nhận con
Tình yêu chúa cao vời vĩ đại
Con lấy gì để đền đáp cho cân
Ngày trọng đại tuyên khấn của Thầy, bà cố đã tràn đầy niềm tin và hạnh phúc. Chúa đã đong đầy tình thương đến cho bà. Bà hớn hở vui mừng và cất tiếng ngợi ca:
Thiên Chúa là đấng cứu độ con
Phận nữ tỳ hèn mọn
Người đoái thương nhìn đến
Đấng toàn năng đã làm cho con
Danh người thật chí thánh
Và suốt đời này bà không quên dâng lời cảm tạ Chúa.
NT - U.S.A


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top