Anh đã về nhưng không kịp tiễn đưa
Em đã chết trong một chiều giá lạnh
Căn nhà xưa giờ trở thành cô quạnh
Anh nghẹn ngào đứng khóc giữa đêm mưa!

Em ơi sao nỡ ra đi
Hờn ghen, giận dỗi được gì hỡi em?
Em có nghĩ tới cuộc đời còn lại
Của con em, hai đứa trẻ dại khờ,
Em có nghĩ ngày mai khi mất mẹ
Chúng nó thành hai đứa trẻ bơ vơ!

Anh chết lặng trong căn nhà kỷ niệm
Nát tan lòng chứng kiến cảnh tang thương!
Nếu có thể, tôi xin em sống lại
Để đời tôi bớt trống trải cô đơn!


Hồ Văn Lành

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top