Có thể nào yêu thêm  nữa không em?
Khi chúng ta đã không còn trẻ nữa,
Nắng cuối ngày – nắng đâu còn rực lửa,
Cam cuối mùa  đâu đủ nét tươi  xanh!

Cuộc đời này như sương khói mong manh,
Mai kia chết, ai cũng thành tro bụi
Dẫu khổ đau, sướng vui hay buồn tủi,
Rồi cũng sẽ qua - Xin em hãy nguyện cầu...

Chẳng bao giờ em hiểu hết được đâu
Con người anh: nửa mơ, nửa thực
Nửa rất bình yên và nửa kia thổn thức
Trong ngực anh cũng có trái tim buồn !

Mong một ngày em sẽ hiểu anh hơn
Để lúc đó thơ anh không buồn nữa
Để thơ anh đem niềm vui chan chứa.
Đến muôn người, trong đó có phần em !


Hồ Văn Lành

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top