Nội kể rằng: Ngày xưa làng Bình Giã
Sống trong vòng ấp chiến lược bao vây,
Xung quanh làng là cả luỹ tre dày,
Cứ tối tối nghe sóc kêu, chồn gọi….

Đất thật giàu, mà sao người vẫn đói !
Thuốc khai quang làm chết sạch hoa màu,
Người dân nghèo sống thấp thỏm lo âu,
Sợ cái chết rập rình bên cửa sổ…

Chiến tranh dài, bao nhiêu năm máu đổ
Đất badan thắm đỏ máu anh hùng
Người xứ Bình vẫn một dạ kiên trung
Sống tốt đạo, đẹp đời bao thế hệ.

Đêm thanh bình, nằm yên nghe Nội kể
Chuyện ngày xưa, rồi đến chuyện ngày nay,
Cả một đời, Nội cơ cực, đắng cay
Chỉ mong muốn cháu con mình sung sướng!

Nội chắt chiu từng ngọn lang, ngọn muống
Từng quả cà, trái mướp, quả chanh
Nội nhịn ăn, nhịn mặc, để dành
Mua sách vở - cháu học hành tấn tới.

Quê hương mình đang từng giờ đổi mới,
Điện đã về sáng chói cả quê hương,
Trẻ thơ vui khi cắp sách đến trường,
Đường trải nhựa- về tận từng xóm nhỏ…

Chẳng còn đâu những hào sâu năm đó,
Hàng rào tre nay đã hoá vườn tiêu.
Chuông giáo đường ngân đổ sớm chiều,
Dân mình sống trong thanh bình hạnh phúc.


Hồ Quỳnh Lan

1 nhận xét:

  1. Cháu còn nhỏ mà làm thơ hay quá, rất cảm động, cảm ơn cháu nhé

    Trả lờiXóa

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top