Một buổi chiều gió mát, tôi buông mình trên chiếc ghế dựa ngoài sân, ngước nhìn khoảng bầu trời trong xanh bao la, tâm hồn khoan khoái, thư giãn như bay lơ lửng vào không gian mộng mơ. Từng đàn cò trắng bay ngang trời, chúng hướng về phía tây tìm nơi trú ngủ, đàn chim én, vịt trời cũng bay tít trên cao như để thấy được cái đích đến hạ cánh nghỉ ngơi.

Bầu trời trong xanh nhuộm dần màu vàng nhẹ phảng phất của ánh chiều, tôi khoan khoái với những phút thư giãn lắng đọng tâm hồn. Những ý nghĩ miên man cứ đến rồi lại đi, rồi đầy ắp…Tôi chợt hứng thú dừng lại một ý nghĩ hấp dẫn đang đến “ Ai sinh ra tôi”? Một ý nghĩ vớ vẩn cứ quanh quẩn, khiến tôi càng suy nghĩ nhiều về nó. Thật ngớ ngẩn khi đặt câu hỏi như thế. Một đứa bé chưa đến trường cũng có thể biết được ai sinh ra nó. Càng nghĩ nhiều về người đã sinh ra mình tôi càng nghi ngại đặt câu hỏi: Có thực sự ba mẹ đã sinh ra mình hay không? Câu hỏi ngu ngơ và bất hiếu này xem ra càng đào sâu tìm hiểu càng có câu trả lời : “ Quả thật không phải ba mẹ đã sinh ra tôi” Tôi khẳng định sau khi đã phân tích…

Khi ba mẹ trồng vườn bắp, các ngài chỉ việc gieo hạt bắp vào luống đất cày rồi lấp lại…hết chuyện, sau đó là phó thác hoàn toàn cho đất trời. Lâu lâu ra vườn xem cây bắp đội mầm mọc lên chưa, nó lên hay không tùy thuộc đất đai, độ ẩm và thời tiết, nó không lệ thuộc vào người gieo hạt, người gieo không thể điều khiển nó theo ý muốn mình, muốn nó lên nhanh, lên chậm, đều không thể, rõ là người gieo chỉ có cái công gieo mà thôi, mọi sự lớn lên của mầm non là sự điều khiển của ai khác ngoài người gieo.

Khi điều kiện đất đai thời tiết thuận lợi, hạt bắp cũng không tự mình lột xác để mọc mầm đội đất để ngoi lên, nó là loài vật chất vô tri vô giác, nhưng nó vẫn cứ lột xác, mọc mầm vượt lên khỏi mặt đất như thể trong nó có tinh thần, tại sao? Vật chất tự nó là bất động nhưng nó thực sự đang động đậy, nghĩ cho cùng đó là phép lạ kỳ diệu một sức sống nào đó đã xâm nhập vào nó và điều khiển nó lớn lên mà người gieo hạt không hay biết gì. Quả thật ai đó đang điều khiển cây bắp lớn lên. Người gieo có công gieo và có công chăm sóc làm cỏ, bón phân để quá trình mọc, cây có điều kiện phát triển thuận lợi hơn và cây bắp theo chu kỳ đến ngày đến tháng nó trổ đòng, sinh trái và cho hạt thơm ngon. Đến ngày thu hoạch người gieo được hưởng như phần thưởng do công lao họ chăm sóc. 

Không thể nói người gieo hạt đã sinh ra cây bắp vì họ chỉ có công gieo và chăm sóc chứ không hề làm ra được hình hài của cây bắp, ai đó đã làm ra hình hài cây bắp mới gọi là tác giả, là người đích thực sinh ra cây bắp. Cây bắp biết ơn, quý trọng và gắn bó với Cha Mẹ là người đã sinh ra hình hài của nó và nó còn cám ơn người gieo hạt và chăm sóc nó như một người đã cộng tác với cha mẹ giúp nó lớn lên. Vậy tôi khẳng định người gieo hạt không sinh ra cây bắp. 

Cha Mẹ sinh ra cây bắp chính là Đấng đã sinh ra nó, lập trình để nó phát triển theo đúng ý muốn của mình một cách hoàn hảo. Người gieo hạt cũng may mắn và tự hào vì được cộng tác tham dự vào việc nuôi trồng chăm sóc cây bắp lớn lên như một nghĩa vụ thiêng liêng vô cùng quý báu.

Tôi chính là hạt bắp! Cha Mẹ tôi là Đấng Tạo Hóa. Chừng nào tôi lại lột xác thân hiện tại này, tôi sẽ lại được chính thức gặp lại Cha Mẹ tôi.

Mượn hình ảnh cây bắp để dễ hiểu về một con người được sinh ra thế nào! Ba mẹ hoàn toàn không điều khiển gì được bào thai, chỉ chờ ngày tháng thai nhi được ai đó điều khiển hình thành rồi đến ngày đến tháng nó đủ hoàn thiện và chui ra ngoài, cha mẹ chỉ chờ đợi cái có sẵn để chăm sóc đứa bé lớn lên.

Cũng như cây bắp, cha mẹ đích thực của tôi là Đấng Tạo Hóa đã dựng nên hình hài tôi trong bụng mẹ, chừng nào lột xác thân này tôi sẽ gặp lại Cha Mẹ đích thực của tôi.

Hơn cây bắp, tôi là loài thượng đẳng, có tri giác phát triển và luôn suy tư về nguồn gốc của mình.

Cha mẹ “nuôi” của tôi rất đáng trân trọng vì các Ngài được Thượng Đế ưu đãi, cho phép cộng tác, tham dự vào việc truyền sinh của Tạo hóa, sinh ra loài thượng đẳng , nghĩa là loài có tri giác vượt hẳn các loài thọ tạo khác, Cha mẹ nuôi lại tự hào được giao trách nhiệm dưỡng dục những đứa con nuôi được giao phó vì thế cha mẹ nuôi luôn bày chỉ cho con cái hướng về người Cha Mẹ đích thực trên Thiên Quốc. 

Cám ơn Cha Mẹ nuôi tôi công lao như trời biển làm sao đáp đền cho cân xứng, lại còn chỉ dẫn cho tôi biết và yêu mến Cha Mẹ đích thực – Con mong có ngày được gặp lại Ba Mẹ đích thực và cả ba mẹ nuôi trên Thiên đàng vô cùng.  Amen.

Chim Én

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top