Tiếng vọng bi ai 

Đêm âm u giá lạnh vẳng nỗi oan
Ngàn vạn em bé nhỏ gợi tiếng than!
Ai ở đâu tập trung về khai báo
Sống bao nhiêu ngày tháng ở trần gian

Một em ở Sài Gòn lên tiếng trước
Mở mắt ra tôi thấy được mọi người
Một phút sau tôi bị chặt làm đôi
Là chấm dứt vận mệnh tôi tận số

Còn tôi đây mới được vài hơi thở
Đã phải chết khi được ẵm trong lòng
Cái ôm ấy là cái ôm để giết
Bịt mũi ngay là chấm dứt đời tôi

Hai bạn ơi ba ta cùng một kiếp
Lôi ra rồi nó nhận thẳng vào xô
Không có sữa phải uống nước cho no
Là kết thúc cuộc đời tôi mạt vận

Một số nữa đứng lơ thơ lẩn thẩn
Hẩm duyên thay đến số phận chúng tôi
Đủ chân tay mặt mũi như mọi người
Chết trong bụng vì nó châm thuốc độc

Bọn chúng mình phải xít vào giỏ rác
Cho chó heo xé xác vất ngoài đường
Lôi con ra mà mẹ vẫn chẳng thương
Lúc mới được lên chừng hai ba tháng 

Mẹ muốn đẹp và giữ y duyên dáng
Nên khi con mới được bốn năm tuần
Biết có con mẹ tìm kế lo toan
Diệt cho sớm hút càng lanh càng tốt

Chúng tôi đây thảy cùng chung một kiếp
Có hồn xác mà chẳng được làm người
Vì mẹ cha ham danh vọng ở đời
Sinh con cái chẳng bằng sinh con vật

Tạ ơn Chúa Đấng tạo thành trời đất
Cho chúng con được nằm nghĩa trang nầy
Động lòng thương vô sót trẻ bỏ rơi
Mà quy tụ về nơi đây an nghỉ.

* * * * * 

Lỗi tại ai

Vô bệnh tật bình an mạnh khỏe

Mặt khôi ngô vui vẻ trẻ trung

Mỗi người sinh hoạt mỗi phương

Gẫm mình như sống thiên dường trần gian



Bạc với vàng trong tay dư dả

Chức với quyền thiên hạ thua ai

Ngày qua rồi lại tới ngày

Tha hồ vùng vẫy chim bây sổ lồng



Thấy mình khỏe động lòng vui thú

Được khôi ngô quy tụ bạn bè

Xì ke ma túy rủ rê

Dục tình nhan sắc say mê nông cuồng



Cảnh sinh hoạt ngày chung đêm chạ

Kề bên nhau trước lạ sau quen 

Lửa đâu lửa chả bén rơm

Khi đà bùng cháy ai can cũng màng



Tiếng rộn ràng coi như tai điếc

Mắt người đời có nguýt cũng vơi

Khôn đâu che lấp mắt người

Trốn đâu thoát khỏi lưới trời hỡi anh



Giờ đến lúc chúng mình đau khổ

Bạc vàng đâu che phủ dơ nầy

Chức quyền anh nắm trog tay

Đem ra rửa sạch hận này cho tôi



Chịu nhơ nhuốc người đời khinh dễ

Lấy chức quyền lên án tử con

Chỉ vì che miệng thế gian

Mà mang tội ác giết con ruột mình



Thà học sinh liều mình xem thử

Hay là như say xỉn xì ke

Chỉ vì nông cạn nghĩ suy

Đành mang lấy kiếp say mê tư tình



Còn chúng mình danh nhân trí thức

Đáng mọi người cảm phục tôn vinh

Tham lam mê muội:vì anh

Mình làm mình chịu:(như hình ca dao)



Mặt mũi nào mà chào nhau nữa

Thẹn thuồng này: rửa mấy khúc sông

Thà rằng: xuống lỗ cho xong

Hầu tan mặt nạ,tiêu vong chẳng còn


Trăm năm bia đá thì còn

Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ


Phanxicô X. Vũ Quang Dung









0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Xin Quý Độc giả vui lòng sử dụng Tiếng Việt có dấu.
Chèn hình ảnh: [img]link hình ảnh[/img]
Chèn youtube: [youtube]http://www.youtube.com/watch?v=ID youtube[/youtube]

 
Top